Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

NỤ CƯỜI CỦA MẸ.

 Giang Lam


            Buổi sáng, tôi thường được mẹ tôi đánh thức bằng một nụ cười. Ngày xa xưa ấy còn bé quá đôi lúc buồn ngủ, nên tôi vẫn thường mè nheo để được ngủ nướng thêm tí nữa. Nhưng mẹ tôi không nói gì chỉ cười và dỗ dành để tôi dậy. Khi lớn hơn, tự biết lo giờ giấc cho mình thì mỗi buổi sáng thức dậy, mẹ tôi thường đón tôi bắt đầu một  ngày mới với nụ cười hiền hậu, như  thành thói quen, sáng ra nhìn thấy là mẹ tôi thường cười cười khuôn mặt bà vui vẻ và nói: Con dậy rồi à…Cứ như thế mỗi buổi sáng, không thể hiện nét buồn rầu mẹ tôi thường nói: Cuộc sống có lúc vui, lúc buồn, vui nhiều thì buồn nhiều, đừng để chuyện  buồn của mình lây sang người khác là phải tội .
           Đều đặn như thế và hình ảnh ấy đã  lớn dần trong tôi theo ngày tháng, in đậm trong trí nhớ của tôi, khuôn mặt mẹ tôi cười cười để lộ hàm răng nhuộm màu đen đều đặn mà người xưa thường gọi là răng đen hạt huyền. Khuôn mặt mẹ tôi vui vẻ và ít khi bà cau có với chị em chúng tôi, mặc dù trong cuộc đời mẹ tôi vẫn gặp rất nhiều khó khăn. Bà không biết hoa hòe trong từng câu nói, mà chỉ muốn tạo cho không khí trong nhà luôn vui vẻ.             
  Mẹ tôi là một người phụ nữ thuần nông chất phác, không được đến trường lớp để học hành. Theo lời mẹ tôi kể thì ngày xưa ông ngoại tôi là một cụ đồ nho, nhưng chỉ dạy cho các cậu tôi học, còn mẹ tôi là con gái lớn trong nhà phải theo bà ngoại tôi đi chợ học buôn, học bán để lo cho gia đình. Những gì mẹ tôi học được thì chỉ là học lóm, khi ông ngoại dạy các cậu vào những ngày mưa gió rảnh rỗi mà mẹ tôi được bà ngoại cho ở nhà không phải đi chợ . 
              Lập gia đình với ba tôi, thì ba tôi lại là người theo Tây học, ông thường đi làm xa từ Thượng Hải (Trung Quốc) rồi sang Pháp. Dù có con nhỏ nhưng sau một ngày vất vả buôn bán nuôi con một mình, đêm đến khi đã xong công việc nhà và ru các con ngủ, mẹ tôi bên ngọn đèn dầu vẫn học chữ Quốc Ngữ để có thể tự đọc và viết thư cho ba tôi mà không phải nhờ đến người khác .
               Mẹ tôi thích đọc truyện viết theo lối văn vần của dân gian như: Phạm Công Cúc Hoa, Lưu Bình Dương lễ và thích đọc nhất là truyện Lục Vân Tiên và Truyện Kiều, bà thường để ở đầu giường đọc đi, đọc lại không biết chán đến nổi thuộc lòng cả hai cuốn. Ngày Tết mẹ tôi thường hay bói Kiều rồi kể lại cho chúng tôi nghe, những năm về sau mắt mẹ tôi bị mờ không đọc được, hai cô con gái tôi lúc rảnh rỗi thường thay nhau đọc truyện cho ngoại nghe, đọc đến đâu thì được ngoại giải thích những điển tích và điển cố cho cháu một cách rõ ràng mạch lạc, bà đã truyền niềm đam mê của mình đến cho hai cô con gái nhỏ của tôi lúc nào không biết …
                Nhà tôi có bốn chị em gái, lại thêm một cô cháu gái con của chú tôi và một chị bà con phía ba tôi từ  Pleiku  xuống trọ học, vì nhà tôi rộng lắm tới hai căn nhà liền kề nhau, tôi lại chỉ có một anh trai  mà anh tôi thì theo học nội trú một trường Dòng ở Huế, nên Tết hoặc nghỉ hè anh tôi mới về nhà, mẹ tôi muốn nhà thêm đông,  thêm vui nên gọi con cháu đến ở. Chị em chúng tôi chỉ hơn kém nhau từ hai đến ba tuổi, cái tuổi ăn, tuổi lớn nhiệm vụ của bà càng khó khăn hơn để rồi bà phải thốt lên: Có con gái lớn trong nhà hồi hộp thật… Sự chỉ dạy của mẹ tôi giành cho chị em tôi và hai người cháu thật cẩn thận, ngoài kiến thức văn hóa được học ở  trường về nhà từ cách ăn, nói,đi, đứng, may vá thêu thùa, nấu nướng… Chúng tôi đều nhận được sự chỉ dạy tận tình của mẹ tôi. Bây giờ mỗi khi làm bánh hay nấu nướng hoặc may vá, hình ảnh của mẹ tôi ẩn hiện đâu đó như bà đang chỉ dạy cho tôi dù bây giờ tôi cũng đã đến tuổi là mẹ, là bà rồi… Sau mỗi giờ cơm vào buổi tối, có lúc thì vào ngày chủ nhật cả nhà tôi quây quần bên ván cờ Domino, hoặc những hôm  ngoài trời mưa rả rích cả nhà cùng nhau bên lò lửa để nướng những trái bắp, tiếng nổ tí tách của than hồng nghe vui tai cộng với mùi thơm của bắp đã nướng chín, mọi người ngồi bên nhau hơi  ấm như lan toả cả căn nhà, chúng tôi cùng bàn luận hoặc bày tỏ quan điểm của mình, mẹ tôi thường lấy kinh nghiệm đã trải qua để dạy cho chị em chúng tôi và lúc nào cũng mong ước chúng tôi trở thành những người có ích cho gia đình và xã hội. Nhưng vẫn có lúc cả hai thế hệ không đồng quan điểm, chị em chúng tôi thường đùa là: Phải viết biểu ngữ, biểu tình phản đối (Chính phủ) của gia đình nhà tôi… Chỉ nói đùa cho vui vậy thôi, chứ anh chị em tôi luôn  tâm niệm một điều là: Không làm gì để mẹ tôi buồn. Cho dù khoảng cách giữa  hai thế hệ có những điều khác nhau đi nữa: Chúng tôi vẫn là con của mẹ…                                                                                  
              Đôi lúc tôi cũng tự cảm nhận đã làm khổ mẹ nhiều... Còn nhớ ngày ra trường tôi chọn nhiệm sở Quảng Ngãi, về nhà thấy tôi cứ buồn buồn mẹ tôi an ủi:” Không sao đâu con, họ đi được mình cũng đi được”. ý mẹ tôi trấn an để tôi mạnh mẽ hơn tuy vậy, đây là lần đầu tiên tôi xa nhà, đến một nơi dầu sôi lửa bỏng nên nói vậy nhưng  mẹ tôi vẫn lo lắng cho tôi mà bà không nói ra và để rồi sau đó, khi tôi đến Quảng Ngãi, mới chỉ dạy được nửa tháng, thì một hôm từ trường về nhà, tôi đã thấy bà đứng ở cổng nhà trọ cười cười đón tôi đi dạy về, tôi ngạc nhiên đến nổi chỉ thốt được tiếng: …Mẹ …! và ùa đến ôm chầm lấy bà, hạnh phúc ngập tràn rồi quên mất tôi đã là một cô giáo (đã lớn rồi) và cũng quên mất những ánh mắt ngạc nhiên của những người đi đường. Sáng hôm sau, mẹ tôi dậy sớm mặc áo dài và bảo là sẽ cùng tôi đi xuống trường. Mặc dù phải đi đoạn đường năm cây số bằng xe Lam, rồi đi bộ một đoạn dường đất đỏ mất khoảng ba mươi phút nữa nhưng bà vẫn nở nụ cười. Đến trường mẹ tôi đến gặp thầy Hiệu Trưởng nói chuyện gửi gắm, giống như phụ huynh gởi con đi học, rồi về ngồi cuối lớp( dự giờ con gái) suốt một buổi sáng hôm ấy, học sinh tôi lúc đầu thấy là lạ nhưng rồi lát sau chúng cũng quen dần. Mẹ tôi chu đáo thế đấy, bà muốn tận mắt nhìn thấy nơi tôi đến dạy mới yên lòng.                      
                 Thương mẹ tôi nhất là sau ngày ba tôi mất, lúc này các anh chị em tôi đã có gia đình ra ở riêng, mẹ tôi chỉ ở một mình, căn nhà rộng rãi, đông vui ngày nào giờ lại trở nên trống vắng, thế là tôi về ở với mẹ cho vui cửa, vui nhà và hôm sớm với bà. Có hôm đi dạy về thấy bà mái tóc bạc phơ mang kính, ngồi chẻ mía cho các cháu hình ảnh ấy in đậm mãi trong tôi, thương con lo cho con rồi giờ đến cháu. Tuy nhiên  cũng có lúc mẹ tôi quặn đau với những nổi buồn ập đến, khi chị kề tôi mất, chị tôi mất vì bệnh lúc mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, lúc này mẹ tôi bị bệnh huyết áp cao nên không thể cho mẹ tôi biết hung tin ngay liền được mà phải đợi ma chay cho chị tôi xong và lựa lúc để nói, lúc nghe tin dữ mẹ tôi im lặng lát sau bà nói: “Trời Sao không để mẹ chết thế thay con vì mẹ già rồi, con còn trẻ  sống mà nuôi các con cho đến nơi đến chốn”. Tôi lặng đi sau câu nói ấy, cứ thế mẹ tôi ngồi im trong bóng tối và những giọt nước mắt lăn dài trên má. Thương con bà đau buồn trong im lặng, để rồi sau đó mẹ tôi lại bị ốm nặng không ngồi dậy được. Thương mẹ tôi chỉ muốn làm những điều tốt nhất, hay ho nhất để mẹ tôi vui là mãn nguyện lắm rồi .
                   Hai cô con gái tôi quí bà ngoại lắm, cho dù đến nay mẹ tôi mất đã lâu, nhưng  mỗi khi nói về ngoại, các con tôi vẫn nhắc đến kỉ niệm về những  năm tháng sống bên bà với những lời yêu thương và trân trọng. Bây giờ mỗi khi nhớ đến mẹ tôi, tôi vẫn nhớ nhiều đến nụ cười mà theo tôi là đẹp nhất, trên khuôn mặt bà với làn da nhăn nheo. Tôi cũng không thể có lời nào để nói hết hoặc diễn tả hết, hình ảnh mẹ tôi với nụ cười đã thấm đẫm vào tâm hồn tôi .
                     …  Ước gì và ước gì có một khoảnh khắc nào đó, thời  gian quay ngược trở lại để tôi biến thành cô bé ngày xưa ấy có mẹ ở bên cạnh… Được âu yếm nép đầu vào lòng mẹ, mẹ tôi nở nụ cười trên môi, tôi sẽ nũng nịu nói với mẹ rằng: Mẹ ơi! Con thương mẹ nhất trên đời !!!
                                  Giang Lam k10

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Tin Buồn

Chiều nay, 28/8/2012, Ban Liên lạc SPQN Sài Gòn thay mặt quí Thầy Cô và Cựu giáo sinh SPQN đã đến viếng tang bà Bùi Thị Thúy Hồng là hiền thê của thầy Đặng Văn Tháo vừa mới từ trần tại nhà riêng, số I 1, đường Châu Thới, phường 15, quận 10.
BBT SPQN xin chia buồn cùng thầy Đặng Văn Tháo và gia đình; cầu chúc cho hương hồn của bà  Bùi Thị Thúy Hồng được siêu thoát và sớm an nghỉ trong cõi Niết Bàn.


Chiều ơi , nhớ Mẹ ! - Thơ - Lại Giang


Hoàng hôn nhẹ gió sang mùa
Vi vu gió thổi bên bờ quanh hiu
Giọt buồn như lắng nghe chiều
Chiều thương, chiều nhớ Mẹ yêu vô cùng
Nhớ về những sáng mùa xuân
Những đêm mùa hạ, những mừng thu, đông
Nhớ lời Mẹ dạy ân cần
Hiếu, trung, hạnh, nghĩa nên thân làm người
Nhớ sao những lúc Mẹ cười
Nhìn đàn con trẻ vui vầy bên nhau
Anh em nhường nhịn trước sau
Bánh ngon của Mẹ sau ngày chợ phiên
Đông con cũng lắm ưu phiền
Mẹ toan tính giỏi truân chuyên của đời
Nợ cơm, nợ áo ôi thôi
Nợ đôi mắt nhỏ đua đòi trẻ thơ
Thương chồng quảy gánh đôi bờ
Thương con Mẹ hát ầu ơ ví dầu
Dạy con nghĩa nặng, tình sâu
Dạy con Việt sử qua câu bài chòi
Tuổi thơ quấn quít Mẹ thôi
Kề bên gối Mẹ theo lời hát say
Mẹ cười ru  gió heo may
Ru đời mật ngọt, ru hồn chơi vơi
Nhưng mà nhớ nhé con ơi
Trời cho chỉ để làm đời con vui
Mai sau sẽ lắm ngọt bùi
Lời ca giọng hát sẽ nguôi tấc lòng
Đời người bến đục bến trong
Bến nào cũng giữ một lòng sắt son
Cuộc đời Mẹ cũng vuông tròn
Bên Ba, Mẹ dạy đàn con nên người .
                         LẠI GIANG

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2012

Thơ - Trần Quốc Dõng


Gửi em
(Người tôi yêu Khóa 12)

Đêm nay ngồi đọc bài thơ
Của em “Hoa cúc”* bỗng mờ đôi mi.
       Phải chăng nhớ tuổi xuân thì,
Phải chăng nhớ lại những gì trao nhau…
Đã hai thứ tóc trên đầu,
              Còn ngồi luyến nhớ những ngày rong chơi:
                      Cùng em ngắm cánh chim trời,
Lắng nghe sóng biển ngoài khơi vỗ bờ…
       Tiếng sóng vỗ tự bao giờ,
Nghe như than thở đợi chờ dáng ai…
       Dường như sắp hết đêm dài,
Sao không ngủ được vì ai hỡi người.
       Phải chăng tại cánh chim trời,
Phải chăng “Hoa cúc” đã rơi mất rồi…
       Thôi thì thôi, thế đành thôi,
Thời vàng son đã qua rồi còn đâu.
       Những gì thuở ấy trao nhau,
Hãy cùng giữ lấy, kiếp sau lai hồi.

* Tên  bài thơ của Xuân Quỳnh mà "người ấy" chép tặng
                      Trần Quốc Dõng 6/11


Như thuở ban đầu

Mỗi lần anh về quê
Ngang qua trường em dạy
Anh như người thuở ấy
Lòng xao xuyến bồi hồi.

Nhớ lại thuở thiếu thời
Đôi ta cùng sánh bước
Với bao lời hẹn ước
Trong ánh mắt tròn xoe.
Những chiều nắng vàng hoe
Cùng ngồi trên bãi cát
Lắng nghe lời biển hát
Bài ca của muôn đời.
Tiếng hát tự xa khơi
Vỗ về bờ cát trắng
Xua tan từng hạt nắng
Mờ dần bóng hình em…

Muốn ghé vào thăm em
Cho vơi đi nỗi nhớ…
Nhưng vẫn còn bỡ ngỡ
Như cái thuở ban đầu…

              Trần Quốc Dõng 6/11

      
      

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

HỌP MẶT CỰU GIÁO SINH SƯ PHẠM HUẾ KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG.







Xin click vào "đọc thêm" để xem toàn bộ ảnh.

BÀI TÌNH CA TẶNG MẸ !


                                                                                       Thanh Cảm

      Mẹ kính yêu! 

      Chiều nay trời Sài Gòn bỗng nhiên trở gió và mây xám rủ về giăng kín cả bầu trời,  chắc là lại sắp có mưa rồi mẹ ạ!
      Mẹ ơi! Hôm nay đã gần đến Trung Nguyên Rằm tháng Bảy, tiết trời đã lập thu và mùa Vu Lan Báo Hiếu hằng năm lại về rồi! Vào trong này con vẫn không quên thói quen đến chùa vào những ngày rằm hay mồng một hằng tháng. Con nhớ, lúc con còn bên mẹ, khi Vu Lan gần về là mẹ nhắc con tháng Bảy cùng ăn chay với mẹ. Mẹ nói, Phật pháp đã dạy rằng: “Ăn chay là thể hiện tình thương dành cho chúng sinh, là trải rộng lòng từ bi đến với muôn loài. Ăn chay để không sanh lòng sân hận và tất cả những gì có sự sống đều thoát khỏi mọi khổ đau…”, và cho đến bây giờ con vẫn còn nguyên thói quen đó mẹ à!
      Ngày đó, cứ vào những ngày đầu và giữa tháng âm lịch hai mẹ con lại hương hoa cùng đi lễ chùa, mỗi khi lên chùa là con nghe lòng mình thật nhẹ nhàng và thanh thản bình yên… Không biết con yêu cái không gian tĩnh lặng mà trầm mặc ở chùa từ lúc nào?  Chỉ biết là từ những ngày còn nhỏ xíu, con mong đến chủ nhật hằng tuần được chạy lon ton theo cậu vào chùa Long Khánh để cùng mọi người nghiêm trang đảnh lễ và sinh hoạt với Gia Đình Phật Tử Kỳ Hoàn. Trong ngành Oanh Vũ, qua tháng ngày con lần lượt vượt qua các bậc Mở Mắt, Cánh Mềm,  Chân Cứng rồi Tung Bay. Khi lớn lên thành thiếu nữ con được các anh chị Huynh Trưởng cho thi chuyển cấp vào ngành Thanh, lúc này mỗi lần đến chùa con vui sướng khi mặc chiếc áo dài màu lam thanh khiết mà con hằng mơ ước. Cũng từ lúc đó, con dần thấm nhuần sự huyền linh trong Đạo pháp, con dần biết từ bỏ những tham sân si của cuộc đời,  biết được sự huyễn mộng vô thường của cuộc sống. Con thấy yêu nét uy nghiêm nơi chánh điện, yêu mùi hương trầm dịu thơm lan tỏa cùng những bước chân nhẹ nhàng rón rén của khách thập phương mỗi lần vào lễ Phật, và con yêu không gian thanh tịnh của ngôi chùa cổ kính nằm giữa lòng thành phố quê mình!
      Thời gian cùng gia đình với gần hai mươi năm bên mẹ, mẹ chắt chiu tảo tần chăm lo cho mấy chị em con khôn lớn, mẹ gánh nắng gánh mưa, gánh cả bốn mùa sương gió để chị em con no đủ yên lành, rồi con vào Sư Phạm để trở thành cô giáo như ba mẹ hằng mong.  Ngày con ra trường nhận nhiệm sở mới, mẹ đã đưa con đến tận nơi để gởi gắm nơi ăn chốn ở, mẹ dặn dò con nếp sống và nết cư xử ở đời, mẹ lo lắng khi con phải sống xa nhà nơi mà cuộc chiến đang diễn ra đến hồi khốc liệt…Con biết dù có cách xa nhưng mẹ vẫn dõi theo mỗi bước con đi, vẫn hằng đêm nguyện cầu cho con bình yên may mắn, mong cho con chân cứng đá mềm trên đường đời nhiều giông bão. Mẹ âm thầm đứng bên lề cuộc đời nhìn từng bước trưởng thành của con, lặng lẽ dõi theo đôi cánh chấp chới muốn vươn ra bầu trời mênh mông cao rộng và rồi mẹ một mình lặng lẽ khóc cười với những vui buồn đắng ngọt của con.
      Chiến tranh qua đi con lại được trở về bên mẹ, được làm cô giáo trên quê hương mình và hằng ngày xinh tươi áo dài lên lớp, con được ăn những món ăn quen thuộc quê nhà mẹ nấu, được đỡ đần giúp mẹ chăm lo cho đàn em đang tuổi lớn tuổi ăn. Những năm tháng ấy cuộc sống còn khó khăn vất vả nhưng gia đình mình thật hạnh phúc bên nhau mẹ nhỉ? Mẹ luôn là nguồn động viên mạnh mẽ nhất cho Ba có thêm niềm tin và cho các con của mẹ có động lực để bước vào đời. Sáng sáng chiều chiều mẹ bôn ba xuôi ngược để cuối ngày cả nhà mình cùng quây quần bên mâm cơm đạm bạc mà tiếng cười tràn vỡ những yêu thương!
       Năm con hai mươi lăm tuổi, mẹ âm thầm lau nước mắt khi con phải rời xa mẹ để theo chồng về một nơi xa lắm, nơi mà sau đó có lần tìm đến thăm mẹ phải xót đau lòng khi thấy con gái trong cảnh khó nghèo! Những ngày bên mẹ con vô tư là thế, con hồn nhiên là thế giờ thấy con vất vả mẹ chỉ biết ủi an và khuyên con cố gắng để làm tròn bổn phận dâu thảo vợ hiền dù dòng đời còn lắm bộn bề và bao điều khổ nhọc. Những năm tháng ấy, vì cuộc sống quá đổi khó khăn mà các cháu thì còn nhỏ dại nên con không thể về thăm mẹ thường xuyên, con không giúp đỡ được gì cho mẹ mà lâu lâu nhớ con thương cháu mẹ lại khăn gói lặn lội ra thăm cho dù lúc ấy sức khỏe mẹ đã bắt đầu yếu đi và cho dù đường sá có xa xôi cách trở!
      Rồi con cũng dần vươn dậy, con cũng vững chải tự bay vào bầu trời mênh mông mà con hằng ao ước bằng đôi cánh chấp chới ngày nào, con mạnh mẽ hơn từ ngưỡng cửa lời ru trĩu vương tình mẹ trong những bài học đầu đời, từ khúc hát ngọt ngào ngày còn thơ bé, từ những câu à ơi nghiêng bóng xế chiều bên chiếc võng mẹ ru…
     “Ầu ơ… bài học vỡ lòng
      Mẹ ru con ngủ một dòng sữa thơm…”
      Con may mắn được thừa hưởng từ mẹ đức hy sinh cho chồng con, sự chịu thương chịu khó, lòng nhân hậu thủy chung của người phụ nữ và lời mẹ dạy phải biết mở lòng, phải biết sống với tha nhân bằng một trái tim yêu thương. Mẹ từng dạy con khi gặp khó khăn hãy tin vào bản thân để đừng đánh mất niềm tin, đừng chán nản mà dễ yếu lòng mất đi lòng tự trọng, mẹ từng nhắc nhở con có những lời nói con nên chôn chặt đáy lòng và có những nỗi đau con phải cố lẳng lặng quên đi, những nỗi đau mà khi đã trải qua mới thấy mình trưởng thành, mới thấy mình vững chải. Mẹ nói, cuộc sống là vô thường là luôn thay đổi vì thế con phải biết yêu quí và trân trọng từng ngày…”
      Mẹ kính yêu của con!
      Những lời mẹ dạy, những câu dặn dò của mẹ con luôn mãi nằm lòng để từng bước hoàn thiện lấy mình. Trên mỗi bước đường con đi dù có chông chênh, dù phải gập ghềnh với trăm ngàn thay đổi thì trong con vẫn luôn hiện hữu bóng hình của mẹ, hình bóng ấy là nghị lực là ý chí cho con vững tin bước qua những ghềnh thác cuộc đời…
     “Mẹ ơi, dài rộng nghĩa tình
      Vắt khô bầu sữa nên hình hài con…”
      Mẹ ơi!  Với hơn chín tháng mẹ tần tảo cưu mang, mẹ ấp ôm trong lòng và sinh ra con khi mẹ mới tròn hai mươi tuổi, mẹ vắt kiệt bầu sữa ấm lành để con lớn lên từng ngày bên đời mẹ. Rồi những bước chân chập chững đầu tiên in dấu cuộc đời, biết bao lần con vấp ngã mẹ đã dạy con tự đứng lên và tiếp tục bước đi, và từ đó con dần cứng cỏi hơn, vững vàng hơn trong chở che tình mẹ, trong cao rộng ơn cha.
      Thời gian trôi qua với muôn trùng bể dâu cùng năm tháng, mẹ là mạch nguồn yêu thương mang về cho con dòng sông ngọt mát, mẹ gánh nắng cõng mưa cho con an nhiên yên ấm giữa cuộc đời. Giờ tóc con có đôi sợi bạc mà mẹ thì mái tóc đã pha sương, giờ mẹ như trái chín trên cành lắt lay qua ngày tháng, như ngọn nến dần lụn tắt mong thắp sáng tương lai cho chị em con. Kể từ khi Ba bỏ Mẹ ở lại trần gian này để đi về nơi ấy mẹ càng hắt hiu quạnh quẽ, con thì mỗi năm chỉ về với mẹ được một vài lần, các em con cũng đa đoan bộn bề nên thi thoảng mới về bên mẹ thế nhưng lần nào hỏi thăm mẹ cũng hiền hậu trả lời:  “Mẹ vẫn vui, con à. . . ”, con nghe mà muốn rơi nước mắt, nghe mà thương lắm mẹ ơi!
      Vẫn biết rằng thời gian không hề chờ đợi, vẫn biết rằng cứ mỗi lần thu qua đông đến là càng gần ngày con xa mẹ muôn trùng. Vẫn biết rằng năm tháng cứ như gió như mây lặng lẽ vô tình trôi bên đời mẹ nhưng con thật hạnh phúc biết bao khi con còn có mẹ trên đời để mỗi mùa Vu Lan trở về con lại tự hào với bông hồng đỏ thắm tỏa hương cài trên ngực áo!
      Mẹ ơi! Vu Lan năm nay đã về rồi đó mẹ! Từ ngày ngoại mất đi, Vu Lan nào mẹ cũng đến chùa và nhận một cành hồng màu trắng rồi sau đó mẹ để lên bàn thờ ngoại, bao nhiêu cành là bấy nhiêu năm mẹ không còn có mẹ trên đời! Con lo sợ cái ngày trên áo con phải cài bông hồng màu trắng như mẹ, con thật sự sợ lắm mẹ có biết không?
      Hôm nay, trong hương khói Vu Lan trở lại con tâm thành nguyện cầu cho mẹ mãi được bình an, nguyện cầu cho mẹ thêm dài rộng tháng ngày để con biết rằng con còn mẹ,  để mỗi mùa Vu Lan, mùa của yêu thương đáp đền ân nghĩa, mùa của sự trở về con lại được cài lên áo đóa hoa hồng đỏ thắm tình yêu của mẹ và để cho con được hát lên bài tình ca ngọt ngào tặng mẹ, người mẹ, người phụ nữ yêu kính nhất của cuộc đời con!
      “…Một bông hồng cho em…một bông hồng cho anh
        Và một bông hồng cho những ai…
        Cho những ai đang còn mẹ…đang còn mẹ…
        Để lòng vui sướng hơn…Rủi mai này…
        …Rồi một chiều nào đó…con về…
         Nhìn mẹ yêu…nhìn thật lâu…
         Rồi nói…nói với mẹ rằng…
         Mẹ ơi…mẹ ơi…mẹ có biết hay không?
         Biết gì? . . . Biết là…biết là… con thương mẹ không…? ”* 

        Mẹ kính yêu!
        Trong muộn màng hôm nay và trong chân thành tâm tưởng con viết cho mẹ, xin cho con một lần nữa được ôm lấy mẹ, được ngã đầu vào vai mẹ như những ngày còn thơ dại trong nôi và để nói với mẹ rằng…“Cảm ơn Mẹ đã sinh thành ra con! Cảm ơn Mẹ đã cho con hình hài sự sống! Cho con cảm ơn tình yêu muôn đời của Mẹ và xin Mẹ hãy tin rằng con vô cùng yêu Mẹ, yêu suốt đời và mãi mãi… Mẹ ơi…! ”

                                                                    Sài Gòn, mùa Vu Lan Báo Hiếu 2012
                                                                                       Con của mẹ,
                                                                                   Châu Thanh Cảm

(*) Bông Hồng cài áo – Phạm Thế Mỹ
     
    "Ví mà tôi đổi thời gian được...
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười..." ( Thơ Trần Trung Đạo)
Chú ý: Clip bị lỗi ở 1':43'', xin vui lòng dịch thanh trạng thái qua phải một chút ở 1':50'' để được xem tiếp... rất tiếc là không có bản nào tốt hơn, nên mong tất cả thông cảm.
     

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Vài dòng tản mạn ... nhớ bạn...


                               Thương nhớ về Cao Thị Ngọc Bảo...                 Xuân Đài 

" B. nghẹn đi mất khi viết vào vào luu bút cho Đ... Chóng ghê nhỉ, mới đây mà đã 2 năm hoc rồi, tháng ngày qua mau như một cơn lốc, hạ này đến tâm hồn ta thật bâng khuâng, trống vắng thống thiết ghê nơi!!!
...

Làm sao ta níu kéo được giây phút này, nó xa vời tầm tay với...hay chỉ đành đếm bước thời gian, măc cho thời gian ngân dài mệt mỏi, dầu đó chỉ là một bóng khói không tên.
...???

 Có một hôm nào đó...ta chấp cánh yên nghỉ một giấc thật yên bình, măc cho tất cả, dù cho là vó ngựa vồn vả hay thời gian réo gọi, có phải trong ta muốn nhìn thấy cả một khoảng sương mù của một vùng đang yên giấc, bất chấp cả tiếng khua động của đất trời..."


    Buổi sáng, nơi tôi ở thật yên tĩnh...tiếng nhạc sâu lắng  "...anh mong chờ mùa thu...thu nay vì đâu nhớ nhiều, thu nay vì đâu tiếc nhiều...đêm đêm nhìn cây trút lá... ngỡ bóng ai về..."  Bạn có bao giờ trở về nữa !!! cùng bạn bè nơi đây N.Bảo ơi!!!

    Ngày ấy B. viết cho tôi những dòng lưu bút sao...như một lời từ biệt mãi mãi trươc khi vĩnh viễn chôn sâu dưới lòng đại dương...bạn đã yên giấc " bất chấp cả tiêng khuya động của đất trời"

    Và bây giờ những dòng lưu bút ấy mãi mãi theo tôi để nhớ về cô giáo sinh sư phạm NB. một người bạn dễ thương của lớp nhị 8.khoá 11.các bạn ạ.
CTN. Bảo (đội mũ)

Xuân Đài - Nhị 8 - K11

ĐỪNG ĐỂ BUỒN LÊN MẮT MẸ !

                                       Hàn Diệu Phương

 Kính dâng muôn ngàn bông hoa tươi thắm lên  má Diệp Quỳnh Anh, người mẹ tuyệt vời của chúng con.
Diệu Phương và Mẹ - những ngày còn ở Qui Nhơn

Chiếc phi cơ của  American Airline rời phi đạo và từ từ cất cánh bay lên cao. Thành phố Toronto xinh đẹp với hồ rộng, cây cối xinh tươi, những tòa nhà cao ngất, xe cộ dập dìu bây giờ chỉ còn là những chấm li ti nhỏ xíu… rồi biến mất. Trước mắt tôi là những tảng mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời xanh trông tuyệt đẹp. Có đám mây nhìn như những ngôi nhà, những bức tranh vân cẩu, như những đóa hoa trắng trong  vườn nhà tôi …Tất cả đều trắng xóa như tuyết, như mái tóc của má tôi.
Mở Laptop tôi thấy một email mới có những câu thơ :

“ Nhìn bóng phi cơ lẫn bóng chiều ,
Chơi vơi hồn mộng bến cô liêu…
Phương ơi anh nhớ em ghê lắm !
Dù chỉ xa nhau mới một giờ…

À ! thì ra ông xã tôi sửa thơ của ai đó để tặng tôi mỗi lần gấp quá chưa làm thơ kịp. Cưới nhau đã hơn ba mươi mấy năm rồi mà mỗi lần xa nhau anh đều lưu luyến. Lần này tôi chỉ qua New York để dự sinh nhật 83 tuổi của má tôi có một tuần, mà anh ấy cũng nhớ thương. Mỉm cười  trong hạnh phúc đang có và nghĩ đến cuộc đời khổ hạnh của má. Tôi thương má quá đi thôi !. Đóng máy lại, tiếp tục nhìn mây trôi lờ lững tôi thả hồn về dĩ vãng, thuở tôi còn độc thân sống với ba má ở quê nhà.

Sinh ra tại Mỹ Tài, Phù Mỹ nhưng thuở ấu thơ và lớn lên tôi sống ở Qui Nhơn nhiều nhất. Thành phố biển gắn liền với tôi nhiều kỷ niệm với những lời ru,  à ơi ngọt ngào của mẹ vào những buổi tối hay những buổi trưa hè. Những sáng tắm biển với người thân. Buổi trưa hay giờ ra chơi thơ thẩn cùng bạn học tán dóc, ăn quà vặt khi còn học Nữ Trung học, Sư Phạm Qui nhơn. Những lần cúp cua giờ Anh văn đi xem phim miễn phí khi rạp cine Kim Khánh của cậu tôi có phim hay. Những buổi chiều cùng đồng nghiệp, học trò trường Trần Hưng Đạo đạp xe đạp đi vòng quanh thành phố hóng gió, leo núi hát ca , tâm sự... Đi ăn kem “chùa” ở tiệm Thanh Ký của chị họ tôi , hay uống nước đậu ăn bánh nướng (pateschaud) gần trường Bồ Đề. Thỉnh thoảng đi xa hơn một chút để ăn nem chợ Huyện. Đi du ngoạn ở tu viện Nguyên Thiều... Còn nhiều kỷ niệm ở nhiều nơi lắm kể sao cho hết ?...

Qui nhơn trước năm 1975 có những con đường mang tên các vị vua, các anh hùng của nước Việt như: đường Gia Long, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Phan Bội Châu , … và Võ Tánh là một con đường tương đối rộng rãi và đẹp nhất, nhì thành phố Qui Nhơn với hàng cây xanh mướt hai bên đường. Trên con đường này ở số 31 Võ Tánh gần khu Hai ,đường Nguyễn Huệ là ngôi nhà thân yêu mà má tôi đã mua để mấy anh em chúng tôi có thể đi học hai trường Hoa duy nhất trong thị xã, đó là trường Sùng Nhơn và Triều Thuận.( Chỉ trừ tôi là không học chữ Hoa). Đây là nơi có nhiều kỷ niệm thân thương của tôi với gia đình và nhất là với … má tôi.

Nếu có ai hỏi tôi : “Trên đời này  thương ai nhất ?” Tôi sẽ không ngần ngại trả lời, người tôi thương và kính trọng nhất là má tôi – “Người Mẹ Tuyệt Vời “của mười đứa chúng tôi :Hàn Lộc Định, Diệu Phương, Thành Định, Chí Định, Vinh Định, Ngọc Dung, Phương Thảo,Thùy Linh, Mai Chi và Huê Định.

Đã từ lâu, tâm nguyện của tôi và cũng là của anh chị em tôi là sẽ viết một bài viết, làm một DVD ngắn về Má tôi và cuộc đời về cuộc hành trình gian khổ của một “Single mother “ (Người Mẹ không chồng) đem 10 đứa con đến nơi đất khách lập nghiệp. Những khó khăn gian khổ ban đầu của một người vợ không chồng bên cạnh nuôi 10 đứa con nơi xứ lạ, quê người.
Tôi rất muốn làm điều đó để tặng má vào ngày sinh nhật, ngày lễ Mẹ hay mỗi mùa báo hiếu Vu Lan. Nhưng ngày tháng cứ trôi đi. Xuân về, Hạ đến, Thu đi , Đông tàn, rồi năm này qua năm khác, mãi vật lộn những khó khăn để mưu sinh ở xứ người nên tôi không có dịp. Nay thấy má đã già, không rành viết văn nhưng tôi vẫn cố gắng viết tặng má trong lúc người còn minh mẫn mà đọc được.  

Nghe ngoại kể lại thì lúc còn trẻ má tôi là Hoa khôi ở An Thái, Bình Định. Má có vóc dáng mảnh mai, tay chân mềm mại, mủm mỉm, nước da trắng trẻo và khuôn mặt thanh tú, dịu hiền, không đẹp sắc sảo như dì Lạc tôi. Bây giờ đã hơn tám “bó” má cũng còn mặn mà lắm. Thời đó có rất nhiều chàng trai yêu mến theo đuổi má và má có thương một người trong số đó mà ngoại không chịu gả vì chê người đó nghèo và ép gả má cho ba, để có thể giúp đỡ cho ngoại và các cậu vì sau khi ông ngoại mất nhà rất nghèo.
Má tuyệt thực , giả chết với sự giúp đỡ của cậu mợ Đức tôi nhưng cũng không che mắt và thắng được ngoại và phải ưng ba. Dù sống với ba không có tình yêu nhưng lúc nào Má cũng chung thủy và làm đầy đủ bổn phận của một người vợ, người mẹ hiền.
 Khi má dẫn chúng tôi ra nước ngoài (ba tôi không đi vì lý do riêng). Vài năm thì nghe tin ba mất ở VN nhưng má vẫn ở vậy thờ ba cho đến giờ ( dù khi mới qua Mỹ nhiều người thương cái nết na của má và muốn cưới mà má không chịu vì thương con)…
Lúc còn sống ông bà nội và ba tôi vẫn khen má tôi là người “Con Dâu Tốt, Người Vợ tuyệt vời”. Chúng tôi, các con của má cũng nhận thấy quá đúng, không ai thương con, hi sinh nhiều cho con như má tôi …Dùng danh vị :” Người Mẹ Tuyệt Vời “cho Má tôi không sai chút nào.Tôi luôn tự hào vì mẹ tôi mà nói : “ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng… Mẹ tôi ”

“Một mình, mẹ làm tất cả
Bao nhiêu công việc trong nhà
Chịu đựng, âm thầm…vất vả
Không hề than thở kêu ca” (*)
                            
Làm mẹ của 13 đứa con, má tôi cực khổ không bút nào tả xiết. Là đứa con thứ nhì nhưng là con gái lớn nhất trong gia đình,( em gái kế Ngọc Dung cách tôi một con giáp) nên tôi đã thấy cái khổ của má và giúp má rất nhiều trong việc chăm sóc các em. Nuôi má trong bệnh viện mỗi lần má sinh em bé mới .
Gia đình tôi có hai tiệm thuốc Bắc Dũ Hòa, một ở Phù Mỹ do ba tôi làm chủ, tiệm thứ hai ở Qui Nhơn do má tôi trông coi. Ngoài việc đứng bán tiệm, cân thuốc, làm thuốc má tôi còn phải làm đầy đủ bổn phận của một người mẹ như chăm sóc con, đi chợ, nấu ăn, giặt giũ. Mỗi buổi sáng sớm, má chùi tro hàng đống chén trà dơ dùng để mời khách uống. Má nấu thức ăn sáng cho cả nhà, đánh thức các em dậy, rửa mặt, thay quần áo, cho các em ăn sáng. Buổi trưa má đi chợ, nấu ăn trưa cho cả nhà trên 15 người. Chiều về cũng làm những việc tương tự nhưng thêm là phải sắp hàng hơn chục đứa con dùng gàu múc nước giếng tắm, kỳ cọ từng đứa, thay quần áo cho các con. Tối đến má ru các em ngủ.  Hàng ngày, má giặt mấy thau quần áo dơ to tổ bố bằng nước giếng xách, chưa kể giặt thêm thau tả của một, hai em nhỏ nhất. Thời đó đâu có  máy giặt hay tả diaper dùng một lần rồi bỏ như bây giờ. Việt Nam mình khí hậu nóng bức, bụi bặm, các em tôi chơi vọc đất cát rất dơ nên mỗi lần giặt áo cho các em ngoài bâu áo, cổ áo, má và tôi phải chà mạnh tay áo muốn “gãy” tay mới sạch. Nấu ăn cho vừa miệng ba và các con, hay giặt đồ cho sạch thường phải chính má hay tôi làm chứ người làm không bao giờ làm tốt.  Ngọc Dung là đứa em cưng mà tôi cầu trời phật (?) mới có được vì trước đó tôi có 5 anh em trai mà chưa có em gái để chơi chung. Dung bị bệnh ghẻ đầy mình chữa hoài không hết, má  xức thuốc cho nó mỗi ngày và chăm sóc nó nhiều. Phương Thảo bị bếp dầu đổ phựt cháy phỏng nặng má chăm sóc, bôi thuốc rất nhiều ngày Những dịp nhà có giỗ, má nấu nhiều món ăn đãi họ hàng, Tết làm đủ thứ rim mứt, bánh trái , thịt bò, heo, gà, vịt để đãi khách hàng, bà con trong tháng Tết (vì nhà bán thuốc Bắc rất đông khách đến thăm) Ba má thích ăn bánh in nên Tết nào má và tôi cũng làm thật nhiều chứa trong mấy thùng dầu hỏa. Thịt kho tàu, thịt thưng đủ loại 4, 5 chảo lớn. Bánh chưng, bánh tét đầy nhà .Tôi nhớ nhất là những kỷ niệm với má khi những ngày cận Tết ngồi canh nồi bánh chưng, bánh tét nghe má kể  các chuyện cổ tích VN ,chuyện Tàu như chuyện: Ông Táo , bà Táo, sự tích Bánh dày, Bánh chưng, Hoa Mộc Lan, Võ Tắc Thiên, Hai Bà Trưng, Bà Triệu ,Trọng Thủy, Mỵ Châu, Lạc Long Quân và bà Âu cơ sinh ra 100 trứng v.v…( Sau này nhờ má thuyết phục ba, tôi mới được làm cô giáo Việt và làm dâu “ Con Rồng cháu Tiên).
Má có cả một kho tàng cổ tích mà kể hoài không hết. Là người Hoa má rất thích đọc sách Hoa lẫn sách Việt, chắc nhờ vậy má giỏi tiếng Việt chăng ? Má không những giúp chúng tôi làm bài ở trường mỗi ngày mà còn là thầy dạy ba tôi đọc thông, viết thạo Việt Ngữ nữa. Ngoài nói và viết tiếng Hoa, tiếng Việt rành, má còn biết tiếng Pháp và sau này má còn giỏi tiếng Anh nữa vì mỗi ngày, nhiều năm phải đi học Anh ngữ mới được chính phủ Mỹ trợ cấp  tiền nuôi con...

Thấy má quá vất vả nên tôi giúp má mọi công việc trong gia đình. Chính nhờ được giúp má, được tôi luyện trong một môi trường nhiều anh em nên sau này tôi rất thích trẻ em, làm việc với trẻ em và trở thành một người vợ, một cô giáo tốt, dạy giỏi ở Canada, được  hiệu trưởng các trường, phụ huynh và các em học sinh  mến phục…

Má thường dạy năm đứa con gái chúng tôi : Phụ nữ phải : Công- Dung- Ngôn – Hạnh…Chung thủy…
Má dạy chúng tôi nhiều điều lắm nhất là chuyện tìm hiểu nam nữ trong việc xây dựng gia đình nên sau này các chị em tôi từ Hàn Ngọc Dung, Phương Thảo, Thùy Linh, Mai Chi  và tôi đứa nào cũng dè dặt  tìm hiểu đối tượng ít nhất là 7 năm  trở lên. ( Riêng tôi và ông xã hơn 11 năm mới cưới nhau) Năm người con gái của má đều có chồng rất hạnh phúc. Không biết có phải nhờ chúng tôi áp dụng đúng lời má dạy hay số phần của chúng tôi may mắn ???

Ai nuôi con cũng biết, nếu con khỏe mạnh thì còn đỡ nếu con tật nguyền hay bệnh hoạn, những khi “ trái nắng, trở trời “ thì cha mẹ khổ gấp bội.
“Thương con thao thức bao đêm trường , con đà yên giấc mẹ hiền vui sướng biết bao…”  bài Lòng mẹ của Y Vân có nhiều câu thật đúng với lòng thương con của má tôi. Mỗi lần các em đau má phải thức trắng đêm ngồi bên cạnh để chăm sóc, luôn tay quạt, hát ru con ngủ. Má hát cả tiếng Hoa lẫn tiếng Việt và giọng hát rất ngọt ngào.
Má thường hát bài : Cánh hồng Trung Quốc : Kìa một nàng Trung Hoa , răng trắng tinh như là ngà…
Bài: Lòng mẹ, Ơn nghĩa sinh thành ,Khúc ca ngày mùa …
Má hay đọc sách cho chúng tôi nghe khi ngủ ,hay ầu ơ bài : “Chiều chiều ra đứng ngõ sau , ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều…”
Má khổ và đau buồn nhiều nhất là giai đoạn những đứa em mủm mỉm , xinh đẹp như thiên thần của tôi : em Dũng, em Hạnh, em Út  mất vì bệnh nặng không cứu chữa được, Má như đứt đi từng đoạn ruột, ốm đi hàng chục cân dạo đó.

..."Mẹ già như chuối chín cây..."
Làm mẹ ai cũng trải qua giai đoạn mang thai, sinh con đau biết là chừng nào. Sinh hai đứa con, tôi đều được có chồng bên cạnh chia xẻ giây phút đó, nhưng tôi chưa bao giờ tôi thấy ba kề cận bên má lúc sanh con. Ít nhất là 7 lần, người dẫn má đi sinh em và nuôi má khi nằm ở bệnh viện, là tôi . Tôi còn nhớ khi má sinh Ngọc Dung đứa em gái đầu tiên của tôi vào đêm trăng mười sáu. Dưới ánh trăng tròn vành vạnh, tôi dắt má đi qua đi lại trước sân nhà hàng trăm lần vì má đau bụng không thể nằm hay ngồi yên. Không dẫn đi thì phải vuốt lưng cho má đỡ đau hàng chục giờ. Nhiều khi đau quá quên, má bấm tay tôi muốn chảy máu mà tôi ráng chịu đau không dám rên… Má rất thích có con trai. Mỗi lần ngồi bên giường sinh, phụ má “rặn “ nhìn má mồ hôi nhễ nhại, mắt má đầm đìa nước mắt vì đau, tôi thấy tội má quá, khóc theo và tự nhủ mai mốt lớn lên không thèm lấy chồng, sinh con.
 Không biết tại sao má thích có con trai hơn con gái (dù ba má có đến 8 trai, 5 gái không kể 1 em trai sinh non) Mỗi lần má sinh mệt muốn đứt hơi mà nghe tiếng khóc đầu tiên của em bé má đều ráng ngóc đầu lên nhìn và hỏi : “ con trai hay con gái ?“ nếu thấy “ thằng cu” má cười mãn nguyện nếu em gái má nằm im. Có lẽ má sợ sinh con gái nó sẽ khổ như mình chăng !?
            Ba má tôi có quá nhiều con, trái lại cô ba, chị kề ba tôi không  có đứa con nào. Không biết bao nhiêu lần cô dượng tôi năn nỉ má cho cô bớt vài đứa cho nhà cô đỡ hiu quạnh và thừa kế gia tài của cô dượng khi về già, nhưng má thương con nhất định không chia cho cô đứa nào. Phải chi cô nghèo hay ở xa, má sợ con nghèo đói thì không nói gì, đằng này nhà cô cũng bán thuốc Bắc, giàu hơn nhà tôi và cô cũng ở cùng một con đường, chỉ cách nhà tôi vài chục căn.
Khổ về con chưa đủ ,má tôi còn khổ vì em chồng. Về làm dâu ông bà nội không lâu má tôi phải nuôi bốn người em chồng: Cô Thâu, cô Phụng, cô Hiệp, chú Thọ vì ông bà mất sớm. Nghe mọi người kể lúc đó chú Thọ, chú út của tôi còn nhỏ lắm, chú thường nằm chung nôi với anh Lộc, anh đầu của tôi. Thương và chăm sóc em chồng nhỏ như con ruột, nên chú thương chị dâu cũng như mẹ. Má tôi phải chịu không biết bao nhiêu khổ nhọc, để cùng ba tôi nuôi bầy em chồng khôn lớn  rồi gả chồng cho từng người. Những tưởng gả chồng xong cho các cô là hết bổn phận để có thể rảnh tay nuôi bầy con đông đảo của chính mình. Không ngờ các cô lấy chồng nghèo và làm ăn cứ thất bại liên miên nên má tôi phải giúp các cô từ lần này đến lần khác. Bực mình, có khi các cô đến nhà xin xỏ, ba đuổi cửa trước thì má tôi  rước vào cửa sau, dấu ba  tôi giúp các cô vốn liếng làm ăn, cho gạo, tiền. Má đối xử tốt với tất cả hàng xóm, láng giềng và bên chồng nhưng cũng không tránh khỏi bị một vài em chồng nhỏ to nói xấu, hành hạ, như cô Phụng. Má không để bụng sau này qua Mỹ dù ban đầu không dư giả, má cũng thường xuyên gởi tiền về cho cô, cho đến khi cô mất cách đây mấy năm. Có điều má tôi cũng được an ủi phần nào là cô Hiệp và chú Út tôi biết ơn nên thương, không hùa theo các chị ăn hiếp má, và cô Hiệp có giúp đỡ má chăm sóc chúng tôi khi cô còn độc thân.
Là người Hải Nam,Trung Hoa ba má tôi sinh sống bằng nghề bán thuốc Bắc cũng khá giả nhưng sau năm 1975  trong việc đánh đổ “ Tư sản mại bản “ ba phải ở tù …má lại phải lặn lội thân cò nuôi chồng và lo cho chồng …
Má muốn dẫn con ra nước ngoài với cậu, chú  tôi ở New York nhưng ba không bằng lòng. Không thể lay chuyển được ba, nghĩ đến tương lai mù mịt của các con má tôi âm thầm một mình suy tính, nhưng làm cách nào? Làm sao có đủ vàng để lo đi ? và làm sao má dẫn hết một bầy con đông đảo như gia đình tôi đi? Đó là một bài toán khó má không làm sao giải được? Má tôi  càng ngày một gầy hơn và nếp nhăn trên trán mỗi ngày một sâu hơn. Chúng tôi sống lây lất qua ngày trong vô vọng như bao nhiêu người Việt khác lúc bấy giờ.

Rồi năm 1978 chính quyền cho phép người Hoa chúng tôi ra đi . Má tôi lại phải một phen cực khổ đi vay mượn tất cả bà con, bạn bè, bán hết tất cả những gì có trong nhà để có thể đóng đủ vàng cho tất cả gia đình 14  người vượt biển bằng tàu sau khi đã hiến hai căn nhà . Ra đi mà má và chúng tôi  dầm dề nước mắt “ Thôi nhé giã từ ba ! giã từ thành phố biển QN, giã từ trường cũ với một thời áo trắng mộng mơ, bạn bè, học trò , tình yêu đầu đời trẻ dại, giã từ quê hương yêu dấu”, tôi thầm thì trong màn lệ. Ngước mắt nhìn trời cao và nước biển mênh mông tôi nhớ lại một bài thơ ông xã tôi đã tặng :
Nơi chân trời mây bạc,
Lơ lững cánh chim bay.
Đơn chiếc bay về đâu ?
Về chân trời góc bể ?
Nơi góc bể mờ sương
Một con thuyền lơ lững,
Đang trôi dạt mông lung
Trong buồng sương buốt lạnh
…………………………….
Với nỗi lòng xa cố quốc…

Má và tôi thẫn thờ, lo lắng: thuyền chúng tôi có đến nơi được an toàn không? có bị hải tặc cướp bóc, hãm hiếp không? có bị sóng gió đánh tan tành không? Chiếc thuyền nhỏ mong manh của chúng tôi thay vì chứa năm, ba chục người họ nhét đến 154 người. Thuyền khởi hành vào tháng 9 mùa biển động, bão lớn chúng tôi gặp nhiều hiểm nguy trùng trùng trong suốt cuộc hành trình 30 ngày thay vì 3 ngày như dự định. Thức ăn, nước uống mang theo chỉ đủ 3 ngày hay nhiều lắm là 1 tuần. Ai trên thuyền cũng bị say sóng ói mửa tới mật xanh, mật vàng nhưng Má và tôi vẫn phải gắng gượng chăm sóc các em, đói cơm , khát nước má phải ráng nhịn cho các con, hi sinh mọi thứ để tất cả các con được an toàn. Trải qua bao nhiêu sóng gió hiểm nguy, may mắn thay cuối cùng má đã bảo bọc cho các em tôi qua được Hồng Kông rồi định cư ở New York dưới sự bảo lãnh của cậu tôi. Phần tôi tuy chung một danh sách bão lãnh với má và các em nhưng số phận đưa đẩy qua Canada thay vì Mỹ…

          “ Mẹ tôi dạn dày mưa nắng
           Quên mình trong bể trầm luân
           Vun đắp bầy con khôn lớn
           Mặc tình bao nỗi gian truân.” (*)
                                             
Một mình không biết một chữ tiếng nước người, nuôi một bầy con dại ở New York city, một thành phố văn minh bậc nhất nhì ở Bắc Mỹ nhưng cũng nổi tiếng là  hỗn tạp, nhiều tội ác, trộm cắp… Má tôi đã chịu không biết bao nhiêu gian lao, khổ nhọc lúc ban đầu để nuôi con. Cánh tay phải của má là tôi lại lưu lạc ở Canada thay vì ở bên cạnh để chia sớt với người. Ba năm đầu chưa nhập tịch Canada tôi không thể qua thăm. Tôi thương nhớ má và các em vô vàn. Đêm nào cũng thao thức, mỗi lần ăn cơm là chan nước mắt khi nhớ lại những bữa ăn đông đảo, vui nhộn, đầm ấm ngày xưa. Mỗi lần phải lặn lội trong tuyết để gởi con trước khi  đi làm hay dắt con đi học tôi lại nhớ má và không biết má có chịu nổi cái lạnh âm 20, 30 độ vào mùa Đông bên đó không ? Làm sao buổi sáng hay chiều má có thể đưa đón hàng chục đứa em đi học ? Ai sẽ giúp các em làm homework ở nhà nếu má không biết tiếng Anh ? Ngọc Dung thường gởi thư “báo cáo” tình hình bên NY nếu tôi không phôn qua. Nhiều lần nó tâm sự : “Em nản quá chị P. ơi ! ngày nào vô lớp học em cũng không hiểu cô, thầy dạy nói gì ? nên em viết thư cho chị thay vì viết bài.  Tháng này, tháng kia sinh nhật của Thảo, của Linh,  má không có tiền mua quà cho nó nên má phải nhận quần áo về cắt chỉ để thêm thu nhập”… Khi đã chính thức  trở thành công dân Gia Nã Đại việc đầu tiên của tôi là bay qua thăm má và các em. Tôi không cầm được nước mắt khi thấy má mỗi tối phải thức thật khuya đến 1, 2 giờ sáng  ngồi ráp bông tai , đập, ráp ống son môi mỗi thùng hàng ngàn cái mà chỉ được trả 10, 20 đô…
Thật ra là “single mother” má tôi được chính phủ cho tiền ăn, tiền nhà và quần áo cũ của các cơ quan từ thiện cũng tạm đủ ăn, đủ mặc nhưng muốn có thêm tiền giúp đỡ các cô, bà con ở quê nhà , hoặc muốn sắm thêm cái áo ấm, đôi giày bốt mới chống lạnh … cho các con má tôi phải nhận đồ thêm ở các hãng xưởng về nhà làm với giá rất rẻ mạt…Mỗi lần má hay các em bệnh hoạn phải đi bác sĩ, phải liên lạc với nhà trường vì việc học của các con, vì các em bị tụi Mỹ kỳ thị, hiếp đáp má tôi rất khổ tâm vì không rành tiếng Anh…Bên cạnh má còn rất cô đơn và thiếu thốn tình yêu của ba vì không liên lạc với chồng…
             Đó chỉ là một vài cái khổ mà tôi đã thấy mỗi lần viếng thăm, má còn khổ và hi sinh cho con nhiều thứ nữa mà ở xa tôi không biết được, mà có biết cũng làm sao giúp được vì cuộc đời lưu vong của tôi cũng khốn khổ gần như má.

  Vậy mà, thời gian như một phép lạ ! Má tôi đã vượt qua mọi khó khăn, trở ngại nuôi tất cả các con khôn lớn thành tài, trở thành những công dân tốt của nước  Mỹ giữa thành phố New York, ở khu da đen, nơi nổi tiếng về đầu trộm, đuôi cướp, sì ke ma túy, đĩ điếm …gần như bậc nhất trên thế giới. Hai đứa em nhỏ nhất lúc ra đi mới 3 , 4 tuổi là hai em mà má lo cho tương lai tụi nó nhất là  Mai Chi đã thành Dược sĩ, còn út Huê Định đã trở thành Kiến trúc sư.
“Lòng mẹ bao la bát ngát,
Thương con rộng tựa biển khơi.
Ơn dày biết sao đền đáp ?
Đêm ngày ray rức trong tôi.” (*)
                                                         
    Chúng tôi có được ngày hôm nay là nhờ công ơn của má. Chúng con rất biết ơn, kính yêu má ! Cám ơn má ,“ Người Mẹ Tuyệt Vời Của chúng con’”
“Uống nước nhớ nguồn, làm con phải hiếu,
Công cha như núi Thái sơn , nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”
Bài hát ” Ơn nghĩa sinh thành” năm nao má tôi hát cho chúng tôi nghe vẫn còn vang vọng bên tai tôi. Mỗi năm khi dạy các Lớp Việt Ngữ ở Canada về chủ đề: “Gia đình”, chủ đề : “Mẹ”, tôi vẫn thường dạy học trò và con tôi hát bài này khi có dịp…

Tiếng người tiếp viên hàng không loan báo phi cơ sắp hạ cánh xuống phi trường LaGuardia, New York đưa tôi về thực tại… Nhìn những đám mây trắng, bạc trở nên vàng dưới ánh nắng chiều, rồi trở thành xám, đen trong hoàng hôn, trong đêm tối theo lẽ tuần hoàn của trời đất . Đời người cũng vậy : sinh, lão, bệnh, rồi...tử. Vẫn biết thế nhưng sao tôi vẫn muốn má sống hoài với chúng tôi. Mỗi lần lễ Vu Lan các chùa bên này tổ chức tôi thường đưa các con tham dự và sung sướng được cài một bông màu hồng lên áo.( tôi vẫn còn giữ hơn ba chục hoa vải lẫn hoa thật đã khô) .Bây giờ má tôi đã bắt đầu khó tánh và hay mè nheo con cái vì lẫn (?) vì tủi phận mình, vì các con đã đủ lông cánh lần lượt bỏ mẹ bay đi... Chợt nghĩ đến tuổi già, bệnh hoạn của má mà tôi lo lắng …

“ Mẹ già như chuối chín cây,
Gió lay Mẹ rụng , con phải mồ  côi.”

Các em ơi ! Hãy nhớ mẹ đã ban cho chúng ta tấm hình hài này, đã hi sinh rất nhiều cho chúng ta, nuôi dưỡng chúng ta khôn lớn với muôn vàn khổ cực… Hãy thương mẹ, hãy ôm mẹ và nói thương mẹ như khi ta còn bé. Đừng trách mẹ khi mẹ già lú lẫn, làm phiền hay trách móc các em những điều gì đó không đúng. Hãy làm những gì có thể làm được khi mẹ  còn sống. Đừng để người mất đi rồi mới hối tiếc thì đã muộn. Lúc đó, mâm cao, cỗ đầy cúng kiến thì cũng chẳng ích lợi gì…
Xin mượn câu cuối của một bài thơ mà tôi đã đọc được đâu đó trong một ngôi chùa để kết thúc bài viết, để nhắn nhủ các anh em tôi và những ai còn mẹ :

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc ,
Đừng để buồn  lên mắt Mẹ nghe không !”


                              Toronto , Canada mùa Vu Lan 2012
                                                      Hàn Diệu Phương

(*) Mẹ tôi – Thầy Trần Văn Dật

BBT: Nhân bài viết về Mẹ của HDP, và mùa Vu Lan đang đến... BBT xin gởi tặng tất cả những Người Mẹ - là bạn đọc của trang này một nhạc phẩm của Nguyễn văn Chung qua tiếng hát của Hiền Thục... và xin chúc cho chúng ta luôn mãi... còn Mẹ.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...