Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

GIA ĐÌNH SPQN K9 _ 45 năm ngày ấy .

                                                                                                                Nguồn : Sâm Bùi
     Thời gian quá ngắn không đủ xẻ chia và nhắc nhớ những khuôn mặt ngây ngô ngày ấy... 45 năm một thời giáo sinh với bao ước vọng "Nghề Thầy" Một nghề cao quí. Thời gian, rồi chiến tranh, mỗi bạn một nơi. Gặp lại nhau trong bùi ngùi, xúc động - Những đứa con của GIA ĐÌNH SPQN K9. 
     Một số hình ảnh ghi lại những dấu chân kỷ niệm và nhớ mãi những đồng môn thân thương. ·



                                     


                           






NHƯ KHÚC RU MÙA HẠ...

                                                                                                                Châu Thị Thanh Cảm



                         





      Tôi trở lại Quảng Ngãi vào một ngày cuối tháng Năm. Mùa hạ ấm nồng chan nắng cả một vùng quê hương của khúc ruột miền Trung yêu dấu, miền quê hương mà suốt 20 năm dài đã đỡ nâng tôi đi qua gian khó một đoạn đời.
Quảng Ngãi, cái nắng đầu hạ cứ tưởng sẽ nóng rát, cứ tưởng sẽ chói chang oi ả, mà không, trời tháng Năm vẫn thật dịu dàng, dịu dàng như những tà áo dài tha thướt của những nữ cựu giáo sinh chúng tôi bay bay giữa Sa Huỳnh gió lộng.
      Thật ra, mỗi năm tôi đều có dịp trở về nơi này, trở về cái nơi tôi đã từng một quãng thời gian dài gần gủi và gắn bó, nhưng trở lại họp mặt cùng đồng môn thân yêu thì đây là lần đầu tiên. Một cảm xúc khó tả đan xen khi taxi đưa tôi đến khách sạn Ninh Thọ, nơi anh chị em chúng tôi lưu trú trong suốt thời gian trở về. Đón tôi là nụ cười tươi tắn rạng rỡ của quý đồng môn trong BLL. SPQN/Quảng Ngãi, là cái ôm thật chặt của Chị, là cái nắm tay thân thiết của Anh, là ánh mắt nồng nàn của Em của Bạn và là cái không gian ấm cúng đầy những yêu thương của đất Quảng quê mình!
Trở lại Quảng Ngãi tôi như được trở về nhà, trở về nơi đã cho tôi lãng đãng một miền hoài niệm. Quảng Ngãi, nơi các con tôi sinh ra và lớn lên, nơi tuổi thơ chúng vẫy vùng bên dòng sông bến nước, nơi mỗi chiều bên triền đê cánh diều no gió cứ liện chao, nơi mà nhiều thế hệ học trò đi qua đời tôi đã từng bước trưởng thành... và cũng là nơi ôm lấy mộ phần ba mẹ chồng tôi bao năm rồi yên nghỉ!
Đêm tháng Năm ở đây yên bình đến lạ! Cái gió nhè nhẹ mang theo mùi hương của những bụi hoa ven đường xõa dài theo những bước chân. Chúng tôi, một nhóm đến trước của đoàn SPQN/ Sài Gòn cứ thế lang thang và cuối cùng ghé vào một quán don nhỏ nép sâu trong một con đường vắng, yên bình... Những tô don bốc khói, mùi ớt xanh nồng cay, tiếng bánh tráng bẻ vui rộn ràng, món ăn tuy dân dã đơn sơ mà ôm trọn tình quê, ôm trọn vị nhớ vị thương, vị đậm đà của một miền quê hương khúc ruột.
Nhẹ nhàng đêm và một giấc ngủ sâu êm ái, buổi sáng trở dậy với không gian trong trẻo dịu dàng. Vẳng lên, có tiếng cười nói, có lẽ các anh chị trở về đã nhiều hơn hôm qua. Trong bình yên buổi sáng, thời gian như lặng im, tình yêu len lỏi qua từng ngóc ngách tâm hồn, thấm đậm ngọt ngào qua từng giọt cà phê tình bạn...!
8 giờ sáng ngày thứ hai tôi đến, tour ra đảo Lý Sơn của nhóm hơn 50 anh chị em cựu giáo sinh chúng tôi khởi hành đến cảng Sa Kỳ, một cảng biển cách thành phố Quảng Ngãi 20km. Cách bờ biển 30km và gần một giờ trên con tàu cao tốc Biển Đông, chúc tôi bước chân lên hòn đảo được ví như đảo tiên giữa biển đông xanh màu ngọc bích. Một cảm giác vô cùng dễ chịu khi được hít thở cái không khí mang hơi ấm của biển, thoảng mùi muối thơm tho mằn mặn của huyện đảo quê hương. Những bãi cát trắng phau, những núi đá hang động hùng vĩ, camhr thiên nhiên ở hòn đảo này như một bức tranh đẹp đã níu hồn du khách khi lần đầu đặt chân lên đảo.


                                    





      Buổi chiều, chúng tôi được đưa đi thăm thú những di tích lịch sử cùng cảnh cảnh đẹp ở hòn đảo còn đậm nét nét hoang sơ này.
Đây là Hải đội Hoàng Sa, nơi lưu giữ những kỷ vật của Hải đội, một địa điểm văn hóa lịch sử thiêng liêng của tổ quốc, với cột mốc chủ quyền được khắc bằng chữ Hán Nôm " Vạn Lý Hoàng Sa ".
Đây là Chùa Hang, một ngôi chùa ngự ở lưng chừng ngọn núi Thới Lới, một ngọn núi lửa im lìm ngủ quên hàng ngàn năm trên hòn đảo Lý Sơn. Cảnh chùa u tịch, tiếng kinh trầm buồn mỗi chiều của những người vợ có chồng đang lênh đênh trên biển cứ buồn trôi theo gió, tràn qua những ngọn bàng vuông, len lỏi qua những hàng cây phong ba sừng sững che chắn giông gió giữa trời.
Kia là Hang Câu, một địa điểm tham quan lý thú. Nằm dưới chân núi Thới Lới, hang được sóng và gió biển bào mòn khoét sâu vào lòng núi và hình thành từ hàng ngàn năm trước. Xung quanh hang là khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, giữa một bên là biển, một bên là núi, tuy tĩnh lặng nhưng Hang Câu đã hút hồn bao du khách đến thăm.
      Và kia, Cổng Tò Vò... một cổng đá trầm tích núi lửa tự nhiên mà chưa sự tác động nào của bàn tay con người, một điểm đến không thể bỏ qua khi ta có dịp du lich đến huyện đảo Lý Sơn. Cổng Tò Vò có thể nói là một kiệt tác hiếm có mà thiên nhiên đã ưu đãi ban tặng cho đảo tiên, cho vùng biển còn hoang sơ mà đầy sức quyến rũ và huyền bí!


                        






Lý Sơn, bước chân lên đảo, lưu lại đó chỉ đôi ngày thôi, tuy ngắn ngủi, nhưng tôi cảm nhận được nét đơn sơ bình dị mà vô cùng hấp dẫn của đảo, cảm nhận được một sống thanh bình an nhiên mà vùng biển này mang lại. Lý Sơn, tôi yêu vùng biển này không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, bởi ánh mặt trời đỏ rực chìm dần xuống biển qya Cổng Tò Vò, cảnh u tịch đến nao lòng khi hoàng hôn xuống ở Chùa Hang, tiếng gió thét gào xiết quất vào lòng Hang Câu huyền bí, sự uy nghiêm của tượng đài Hải đội Hoàng Sa khẳng định cột mốc chủ quyền kiêu hãnh sừng sững trước sóng biển và nắng gió... mà còn là bởi nụ cười ấm nồng hơn nắng, là ánh mắt thân thiện, là giọng nói mộc mạc chân thành của người dân bản xứ và cả lòng hiếu khách của cư dân trên hòn đảo Lý Sơn đầy sức quyến rũ này.
      Trở về từ Lý Sơn sau hai ngày rong ruỗi, chiều, bạn cùng lớp lại rủ nhau về với Mỹ Khê, ghé thăm nhà đồng môn, rồi cùng ra biển, ngồi dưới hàng dương xanh rì, nhìn ngắm từng lớp sóng xô bờ mà vui buồn câu chuyện cuộc đời bể dâu, dâu bể...
Chiều xuống, mảnh sân rộng trước khách sạn Ninh Thọ bỗng vui và rộn ràng hơn hẳn. Anh chin em chúng tôi trở về đã đông hơn để chuẩn bị cho đêm giao lưu thân mật trước ngày họp mặt chính thức. Thật vui và cũng thật ấm cúng trong một không gian đầy tình như thế. Tôi thấy trên môi những anh chị lấp lánh nụ cười. Tôi thấy trên mắt các bạn các em thoáng những niềm vui và tôi thấy trên gương mặt đồng môn tôi nét rạng rỡ yêu thương của một lần gặp lại.
Rồi tiếng hát tiếng đàn, rồi những lời tâm sự cũng dần trôi vào đêm. Một đêm đầy yêu thương nhẹ nhàng mang theo vào giấc ngủ!
Buổi sáng ngày thứ tư, đón chúng tôi đến họp mặt là một Sa Huỳnh đầy nắng và gió, một Sa Huỳnh thơ mộng còn đậm nét hoang sơ, một Sa Huỳnh với những triền cát vàng óng mịn ôm bờ biển vào lòng, với những hàng phi lao đỗ dài in bóng!
Sa Huỳnh sáng hôm ấy đón gần 300 anh chị em cựu giáo sinh chúng tôi. Sa Huỳnh hôm ấy ôm vào lòng gần 300 con tim nôn nao nhịp đập... Mặc cho naengs gió nơi này, mặc cho thời gian vô tình lặng trôi, thì nơi này, hôm ấy, vẫn rộn rã tiếng cười, vẫn xiết nóng những cái ôm, vẫn chặt tình những cái nắm tay chưa buông vội. Tôi như nghe môi mắt mặn cay. Mặn vù vị nồng của biển hay cay vì nước mắt chực ứa cho một lần hội ngộ vội vàng rồi lại rời xa...?
Sài Gòn mấy hôm nay mưa hoài.... từng cơn mưa kéo dài tận đêm... mưa mùa này cứ rả rích làm tôi nhớ lắm miền Trung quê tôi mỗi khi mùa mưa quay trở lại, làm tôi nhớ lắm cái buổi chiều chúng tôi vượt đèo Eo Gió để lên Minh Long tham quan Thác Trắng cũng một chiều mưa... Và, làm tôi nhớ cái đêm cuối cùng chúng tôi còn lưu lại Ninh Thọ, cũng thoáng một cơn mưa, nhẹ nhàng thôi... nhưng đã làm tôi bật khóc ngon lành khi bước ngang qua khu sảnh vắng im lìm, nơi mà mới đêm trước ấy thôi, chị em chúng tôi còn rộn ràng tập luyện để góp vui cùng đồng môn, để ấm lòng thêm cho cái tuổi về chiều...!
      Bây giờ xa rồi... xa rồi để tôi nhớ hoài đảo nhỏ Lý Sơn, xa rồi để tôi mơ về một Sa Huỳnh nắng gió với những cánh đồng muối ngời ngời in bóng đôi quang gánh tảo tần của diêm dân ở đó. Và tôi nhớ, nhớ bạn bè tôi, nhớ học trò cũ của tôi, nhớ cái cảm giác ngày bạn bè cô trò gặp lại sau từng ấy năm dài... Và nhớ lắm, nhớ quý anh chị SPQN/Quảng Ngãi đã rất nhiệt tình và lo lắng để anh chị em đồng môn chúng tôi có được những ngày họp mặt ý nghĩa, đông vui, mang nhiều kỷ niệm!
      Tạm biệt nhé Quảng Ngãi! Tạm biệt nhé một Quảng Ngãi bình dị chân tình! Tạm biệt một miền quê hương chân chất góp đầy yêu thương, nơi bạn bè đồng môn tôi đôi ngày gặp gỡ, tay bắt mặt mừng rồi vội vã chia tay...!
Tạm biệt nhé! Tạm biệt những buổi trưa dịu dàng như khúc ru mùa hạ, tạm biệt một miền quê mà tôi đã yêu thương gắn bó một đoạn đời...!
      Không hẹn, nhưng nhất định tôi sẽ trở về, tôi sẽ trờ về Quảng Ngãi, của tôi...!
                                             Sài Gòn, một chiều mưa tháng Sáu...
                                                       Châu Thị Thanh Cảm

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

Suphamquinhon QUẢNG NGÃI _ 28-05-2017

Vũ khúc TIẾNG TRỐNG TÂY NGUYÊN
Đoàn văn nghệ Sai Gon trình diễn trong buổi họp mặt tại Khu du lịch Sa Huỳnh _ Tỉnh Quảng Ngãi .
Ngày 28-05-2017 .

Sư Phạm Qui Nhơn QUẢNG NGÃI _ 28-05-2017 .

Hội ngộ lần thứ 22 tại Khu du lịch Sa Huỳnh _ Quảng Ngãi .
Anh Dũ 
Ban liên lạc cựu giáo sinh Suphamquinhon 1962-1975 , phát biểu .

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Thư Mời - Hội Ái Hữu SPQN Hải Ngoại- Hội Ngộ Kỳ Thứ 26 Năm 2017.

                                                                                                             Nguồn : Diệp Đặng Thi


                         






Chủ đề: Trả lời: Thư Mời - Hội Ái Hữu SPQN Hải Ngoại- Hội Ngộ Kỳ Thứ 26 Năm 2017.
Rất cám ơn Anh Quán đã chuyển thư mời kèm theo tình cảm gia đình quý mến
Thưa các anh chi đồng môn trong ban liên lạc Hội Ái Hữu SPQN ở Hải ngoại USA
TÌNH CẢM SÂU ĐẬM CỦA GIA ĐÌNH SPQN RẤT QUÝ
MINH VÀ DIỆP SẼ IN THƯ MỜI CỦA BLL ĐỂ GỞI ĐẾN CÁC ĐỒNG MÔN Ở VIỆT NAM AI CÓ ĐIỀU KIỆN THÌ XIN LÀM THỦ TỤC
RẤT CÁM ƠN LÒNG MONG ƯỚC HỘI NGỘ CỦA QUÝ ANH CHỊ Ở HẢI NGOẠI
THÂN CHÀO ANH QUÁN VÀ QUÝ BAN LIÊN LẠC
" Chị Diệp và anh Minh thân mến,
Anh Hội Trưởng Hội Ái Hữu SPQN Hải Ngoại Nam California Phạm Nghĩa Hùng
nhờ Quán gởi Thiệp Mời này cho anh chị để sử dụng và nhờ anh chị chuyễn tiếp đến
các anh chị đồng môn SPQN những ai có nhu cầu làm 1 chuyến vừa thăm nước Mỹ
vừa tham dự Hội Ngộ SPQN để có dịp gặp lại những người bạn cũ...
Về phần 2 bạn nếu có điều kiện qua tham dự Hội Ngộ kỳ này thì Quán hứa sẽ đón
rước về nhà lo ăn ở và chở đi...chơi. Chúc 2 bạn cùng Gia Đình luôn vui khỏe và an
lành. Mong sẽ gặp 2 bạn ở Cali. Quán. " .


                                 
TRANG TRÂN TRỌNG CHIA SẺ

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Những mẫu chuyện vui về " Quân sự học đường" ở trường Sư phạm Qui nhơn

                                                                                                                             Khoa Đinh


                                         





Những mẫu chuyện vui về " Quân sự học đường" ở trường Sư phạm Qui nhơn (gợi nhớ ngày về 55 năm hội ngộ )
Ngày ấy ,một trong những sinh hoạt thể chất cho GS sư phạm chúng ta lúc bấy giờ là môn Quân sự học đường . Mình còn nhớ đó là tập diễn hành , học tháo ráp súng , hiệu lệnh , gác đêm , trực đêm ... Lúc này bọn nam Gs chúng tôi như chim sổ lồng bày trò nghịch và còn nghịch dại nữa ! Bây giờ, nhớ lại để ngày về 55 hội ngộ các bạn có dịp ôn lại chuyện xưa .
Chuyện tập diễn hành . Lớp tôi có anh Lê Kì Minh , anh rất hiền lúc nào cũng nghiêm túc nhất là lúc học hành luôn chăm chỉ . Áo quần luôn thẳng tắp ngay ngắn.Thập niên 70 nam mặc quần không li bó sát , anh ấy lại mặc quần có li rộng thùng thình kiểu trang phục năm 1930 ! Mỗi lần dậm chân đi đều bước một hai là hai ống quần phất phơ , túi thùng thình ... Tôi đứng sau anh , mỗi khi trời nắng , tôi xỏ tay vào túi quần của anh để tránh nắng ... Trên khán đài mặc anh Dũ hò hét nghiêm nghỉ ...bất chợt hiệu lệnh "bước đều....bước " Mình hoảng quá cứ thế bước tới ,hai tay tôi cũng lúng túng không lấy ra được ! Anh Mỹ trưởng lớp vừa hô một hai "bước đều ...bước" ! Sợ bị trừ điểm bực quá anh lại hô to : "lấy tay ra ...lấy" ! Cả lớp được phen cười bò ! Khen trưởng lớp thông minh !
Chuyện trực đêm , tối chúng tôi nam Gs được phân công trực thành tiểu đội hẳn hoi , có súng ca bin và trung liên nữa ! Lớp tôi có một cây trung liên đạn dược đầy đủ . Tối hôm đó giao cho Duy Anh giữ khẩu trung liên ở trước lớp , nòng hướng qua trường kĩ thuật . Nửa đêm thanh vắng , bỗng "pằng, pằng, pằng" ba phát trung liên nổi chát chúa ,cả trường hoảng hốt đứa bò đứa nằm, không hiểu chuyện gì xảy ra ! Một lát tỉnh hồn đi tìm đến nơi , thấy bạn tôi nằm thẳng cẳng , tái mét ... Hoá ra súng cướp cò vì bạn tôi ngủ mê xỏ chân vào cò súng, súng nổ sợ quá ... Anh ấy xỉu !!! Sáng ra bờ tường còn dấu ba vết đạn !
Tôi bắn bị thương Nguyễn Hữu Đức ! Rảnh rỗi không biết cậu nào bày dại ( hình như Trần Bá Thi là phải ) lấy đạn các bin cạy đầu đạn trút bớt thuốc , nhét đầu đót thuốc lá vào cho vào súng đi bắn ong bắn bướm . Thấy vô hại , rồi bày trò đánh trận giả . Bọn tôi chia hai phe rình bắn nhau ! Nếu trúng cách xa chỉ thấy rát một tí thôi ! Trời xui thế nào , Đức ôm súng rình tôi , tôi lại ở sau lưng Đức mà anh ta không hay biết ! Tôi kê sát súng vào gót chân anh ta ... Bóp cò ! Tạch ! Đức quị xuống mặt mày tái mét ! Tôi cũng không khá hơn ! May còn có đôi giày đỡ đạn ! Nhưng anh ta cũng cà nhắc mất cả tuần ! Kể chuyện này Kim Anh đừng đau lòng nhé !
Chuyện D. đây ! D.đây ! Chả là bài học quân sự về gác đêm : khi gác đêm , có người lạ phải hô : Ai đấy? , bắt nằm xuống cách mười mét , bò lại , tay để lên đầu , lục soát thấy an toàn mới cho đi ! Nếu đối tượng cải lệnh có quyền nổ súng ! Một tối, bạn tôi đứng gác ở ngã tư quốc tế . Hồi sớm , thấy anh ấy qua nội trú nữ cưa kéo rồi ! Mãi đến 11g đêm mới trở về , quá giờ giới nghiêm ! Anh ấy xuất hiện ! Bạn tôi hô : ai đó ? Thật to ! Anh ấy đáp : D. Đây ! D. Đây! Bạn tôi lại hét to : Không D . Gì hết , nằm xuống , tay bỏ lên đầu , bò lại đây ! Súng lên nòng rắc , rắc ! Sợ thằng này chơi dại ! Anh ta ngoan ngoãn làm theo ! Lại gần hoá ra là người giảng bài kĩ năng gác đêm hôm trước , tác giả bài học vỡ lòng ấy ! Sáng ra đứa nào cũng cười rỉ tai nhau Chuyện tối qua !
Chuyện cái thùng phuy nước ! Bọn tôi gác đêm thấy anh ấy từ bên cư xá Giáo viên trường Sp đạp rào qua nội trú nữ ! Biết anh nay đi cua gái đây ! Chúng tôi bày trò ngay . Ba đứa hì hục moi một lỗ sâu vừa ngập thùng phuy ( đất cát nên cũng dễ moi) trên lối đi , lăn thùng phuy xuống lỗ , trút nước đầy ! Lấy cành cây và lá cây phủ lên ! Nằm yên chờ ... Khuya anh ấy về theo lối cũ ... Đang yêu đời vui vẻ vừa đi vừa hát ... Tỏm !!! Anh ấy đã nằm gọn trong thùng phuy , lóp ngóp leo lên , ướt như chuột ! Trong bóng tối chúng tôi cười muốn tắt thở ! Hôm sau cứ nhìn anh ấy là cười chuyện tối qua ! Anh ấy cũng xem như không có chuyện gì ! Không biết bây giờ anh ấy có kể lại cho bà xã anh ấy hay là sống để bụng chết mang theo ?
Chuyện bắn đạn thật . Học xong phần lí thuyết , tất cả nam nữ Gs vào Ghềnh Ráng bắn đạn thật . Khi đi, có các thầy theo hướng dẫn . Lớp tôi , nam gs vào bệ bắn , cạnh tôi là thầy Đàm Khánh Hỉ , thầy trò vừa yên vị xong , chờ hiệu lệnh . Bia hiện ra . Phát thứ nhất ! Bóp cò ! Không biết thế nào ? Cây súng AR 15 của tôi nổ nguyên băng , mất hồn, nòng súng chỉa lên trời cứ thế nổ ! Thầy Hỉ tái mặt , hét : Hạ súng xuống chết hết bây giờ ! Sau mới biết , tại tôi láu táu để chế độ laphan ! Một bài học nhớ đời vậy !
Chuyện thuốc nổ TNT . Khi học quân sự có bài học sử dụng thuốc nổ TNT . Bài học này do một thiếu tá bên quân đội qua dạy ( hình như thiếu tá Sáng , ông rất vui tính ) . Ông bày cách sử dụng TNT . TNT là chất dẻo màu trắng trông như vô hại , nếu không có kíp nổ và pin . Ông loay hoay vừa giảng vừa thực hành ( ông dấu dây điện và pin dưới ghế đá sợ ai đó táy máy ) ông ấy lấy thuốc nổ cài vào kíp nổ , vừa nhìn lên thấy một ông gs cũng kéo dây điện và chuẩn bị lắp pin . Ông vội bỏ chạy nằm lăn xuống đất , hét : Bỏ xuống ngay ! Chúng tôi quăng cả cặp sách bỏ chạy , ông bạn kia cũng ném cục pin xuống đất ! Không có chuyện gì xảy ra ! Nhưng được một phen hú vía . Sau đó, ông cho nổ thử . Cục thuốc TNT với lượng rất nhỏ , khi gắn kíp nổ xong , chập pin , tiếng nổ vang lên , chiêc ghế đá gần chỗ tập thể dục còn lủng một lỗ nhỏ !
Một vài chuyện vui nhỏ , hi vọng ngày về các đồng môn nhớ lại một thời hồn nhiên đến dễ thương !
Đinh Khoa

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...