Quý Thầy Cô cựu Giáo sư Trường Sư Phạm Quy Nhơn
Ban liên lạc cựu Giáo sinh Trường Sư Phạm Quy Nhơn
Ban biên tập Trang spqn.blogspot.com
Quý Anh Chị em Cựu giáo sinh đồng môn các tỉnh thành trên toàn quôc và Hải ngoại .
* Được tin : Qua Email Thanh Dang
Chị Phan Thị Kim Cương K4 SPQN đã qua đời tại Nam Cali (Mỹ) vào ngày 19/3 sau một thời gian lâm trọng bệnh
Lễ nhập quan 9 giờ sáng chủ nhật
13 giờ thứ hai di quan , 14 giờ 30 hạ huyệt
Chồng chị Cương là anh Phạm văn Quang
Thành kính chia buồn cùng Tang quyến Chị Phan Thị Kim Cương , Anh Phạm văn Quang và cầu mong anh linh của Chị sớm về cõi niết bàn .
Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
MƯA Ở BÊN NÀY ...
Đan Thanh
Mùa khắc khoải sang
Rồi bất chợt gió bấc về không báo trước.
Cây sầu đông trở mình thốn thức
Hoa tím xôn xao thương nhớ vơi đầy.
Từng cánh buồn
Rơi hờ hững qua tay
Như nắng như mây
Rưng rưng đầu ngõ
Vẫn mang mang hương sầu đông quyến rũ
em có về qua ngõ cũ
...bâng khuâng.
vệt cỏ còn in bối rối bước chân
Hoa hoài niệm đượm nồng hương thơ ấu
Mưa bên này cho nắng vàng bên ấy
Một thoáng tình cờ ta bước qua nhau
Và cũng thật tình cờ ...để lại nỗi đau
Cho mưa vu vơ
từng sợi giăng bịn rịn
Ướt đẫm câu thề
Vết tình không lành miệng
Biết nắng bên ấy có về để âu yếm hong khô
Mùa khắc khoải sang
Rồi bất chợt gió bấc về không báo trước.
Cây sầu đông trở mình thốn thức
Hoa tím xôn xao thương nhớ vơi đầy.
Từng cánh buồn
Rơi hờ hững qua tay
Như nắng như mây
Rưng rưng đầu ngõ
Vẫn mang mang hương sầu đông quyến rũ
em có về qua ngõ cũ
...bâng khuâng.
vệt cỏ còn in bối rối bước chân
Hoa hoài niệm đượm nồng hương thơ ấu
Mưa bên này cho nắng vàng bên ấy
Một thoáng tình cờ ta bước qua nhau
Và cũng thật tình cờ ...để lại nỗi đau
Cho mưa vu vơ
từng sợi giăng bịn rịn
Ướt đẫm câu thề
Vết tình không lành miệng
Biết nắng bên ấy có về để âu yếm hong khô
Thứ Ba, 10 tháng 3, 2015
CHO YÊU THƯƠNG TRỌN VẸN
(Viết tặng những người phụ nữ nhân
ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3/2015)
Thanh
Cảm
Mấy
ngày Tết cổ truyền đã qua, trời đất như vẫn còn chìm sâu trong giấc ngủ dài của
đêm mùa xuân ngọt lịm. Sáng sớm, ánh nắng hồng ấm áp vươn vai ôm lấy bầu trời
còn mát lạnh hơi sương và những con đường thơm hương của từng chuyến xe đầy hoa
tỏa về mọi ngả!
Tháng ba, tháng của những ngày xuân chín
với sắc hồng phai của Sen, trắng muốt mỏng manh của những chùm Sưa, đỏ rực của
Gạo hay đậm đà vàng cam của những cánh Vô Ưu! Tháng ba về với những chồi non
biêng biếc xanh, chúm chím bên những nụ hoa bung nở trên cành sau những e ấp dịu dàng của
những ngày đầy lộc biếc. Và, những ngày tháng ba ngọt ngào hơn, đáng yêu hơn khi
chị em phụ nữ chúng tôi đã có một ngày đặc biệt để được yêu thương và trân
trọng!
Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2015
HOA THÁNG BA.
Thanh Cảm
Tháng ba về!Tháng ba đong đưa vài sợi nắng cuối chiều rơi trên từng con đường nhỏ,nắng khẽ hôn vào những chiếc lá vàng xao xác trên đường,tiếng lá đuổi chạy trong gió lao xao một âm thanh gợi nhớ xa xôi…
Tháng ba với những mảng trời đầy mây xanh nắng xanh,với những trưa vàng hanh hao đợi gió,với từng góc phố nhỏ chờ mưa về tưới mát ngọt lành và tháng ba gợi ta nhớ về những câu hát ngày xưa trong trẻo…
“Mùng 8 tháng 3 em ra thăm vườn
Chọn một bông hoa xinh tươi tặng cô giáo…”
Thế là cũng đã hơn mười năm,từ ngày tôi vào Sài Gòn sống cùng gia đình thì hầu như mùng 8 tháng 3 năm nào cũng mang lại cho tôi những cảm xúc rưng lòng!Những lời chúc thương yêu, những dòng tin nhắn thân thiết,những bông hoa xinh xắn đến với tôi trong ngày này bằng những tấm chân tình của những người thân yêu nhất.
Tháng ba về để tôi nhớ đến tháng ba quê tôi đẹp mỏng manh với những cánh hoa điệp vàng nhẹ nhàng đuổi bắt nhau trên con đường ven biển sóng sánh nắng chiều,để tôi nghe thoảng đâu đây mùi hương ngọc lan nở muộn thơm lừng trong công viên sân trường đầy gió,để tôi thấy dáng ai dịu dàng bên gốc trúc đào đỏ rực e ấp,bâng khuâng…Và,tháng ba về để tôi nhớ mẹ tôi giờ tóc đã bạc trắng cả mái đầu!
Từ ngày ba tôi từ giã mẹ để đi về nơi xa,dáng mẹ đã gầy nhiều hơn trước,tóc mẹ đã bạc lại càng bạc thêm.Tuy không nói ra nhưng tôi biết trong tâm thức mẹ tôi hình bóng ba vẫn còn như thuở nào,ba vẫn bên mẹ sẻ chia đỡ đần,ba vẫn nhìn mẹ ấm áp bao dung. Ngày ba mất,mẹ không khóc nhưng sâu thẳm trong lòng tôi biết mẹ đau đớn vô cùng!Các em tôi hầu hết đều có gia đình riêng và đếu sống gần mẹ nên tôi cũng thấy yên tâm hơn mỗi khi trái gió trở trời,mà mẹ tôi thì đã già yếu lắm rồi.Vậy đấy,tuy không còn khỏe nhưng bà vẫn cứ muốn vào thăm chúng tôi và rất thích tham gia các cuộc hành hương về chùa đầu năm để cầu nguyện bình an cho con cháu.Mỗi năm,vào những ngày đáng nhớ,vợ chồng cậu con trai của tôi đều đến chào thăm và không quên tặng bà những món quà nhỏ,vậy mà mẹ tôi vui lắm,cứ có ai đến là bà lại mang chúng ra khoe với nụ cười rạng rỡ ấm nồng.
Nhãn:
Tâm Sự,
Truyện Ngắn,
Tùy Bút
Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015
TÌNH LỠ
Ngô Bình
Da diết nhớ mối tình đầu dang dở
Bao nhiêu năm xa cách gọi tìm nhau
Về đây anh biển nhớ vẫn xanh màu
Hè vẫn chảy trong tim màu phượng đỏ
Đường Nguyễn Huệ kỷ niệm xưa còn đó
Bước chân ai về nội trú xôn xao
Có phải anh là sao sáng đêm thâu
Để em được tựa song mà tình tự
Ghềnh Ráng dặm dài âm vang tiếng gọi
Dốc Mộng Cầm còn mơ bóng trăng xưa
Qui Nhơn buồn ray rứt những chiều mưa
Ai đưa đón? Ai chờ nhau? Ai lỗi hẹn?
Nhớ nhau nhiều như thuyền xa nhớ bến
Chuyến tàu Cù lao xao xuyến trời mây
Sóng vỗ rì rào biển hát chiều nay
Chờ anh đến gặp nhau cầu Nhơn Hội
Muốn thì thầm cùng anh đêm trăng Đầm Thị Nại
Đón gió về nhắc lại tuổi đôi mươi
Trăn trở, nhớ thương , sâu lắng, ngậm ngùi...
Thời gian trôi âm thầm nghe tình lỡ!
Qui Nhơn, tháng 12/2014
Da diết nhớ mối tình đầu dang dở
Bao nhiêu năm xa cách gọi tìm nhau
Về đây anh biển nhớ vẫn xanh màu
Hè vẫn chảy trong tim màu phượng đỏ
Đường Nguyễn Huệ kỷ niệm xưa còn đó
Bước chân ai về nội trú xôn xao
Có phải anh là sao sáng đêm thâu
Để em được tựa song mà tình tự
Ghềnh Ráng dặm dài âm vang tiếng gọi
Dốc Mộng Cầm còn mơ bóng trăng xưa
Qui Nhơn buồn ray rứt những chiều mưa
Ai đưa đón? Ai chờ nhau? Ai lỗi hẹn?
Nhớ nhau nhiều như thuyền xa nhớ bến
Chuyến tàu Cù lao xao xuyến trời mây
Sóng vỗ rì rào biển hát chiều nay
Chờ anh đến gặp nhau cầu Nhơn Hội
Muốn thì thầm cùng anh đêm trăng Đầm Thị Nại
Đón gió về nhắc lại tuổi đôi mươi
Trăn trở, nhớ thương , sâu lắng, ngậm ngùi...
Thời gian trôi âm thầm nghe tình lỡ!
Qui Nhơn, tháng 12/2014
Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2015
Tin Buồn
Quý Thầy Cô cựu Giáo sư Trường Sư Phạm Quy Nhơn
Ban liên lạc cựu Giáo sinh Trường Sư Phạm Quy Nhơn
Ban biên tập Trang spqn.blogspot.com
Quý Anh Chị em Cựu giáo sinh đồng môn các tỉnh thành trên toàn quôc và Hải ngoại .
* Được tin : Qua Trang Facebook của Anh Phan Cu
Nhà thơ Lê Văn Ngăn, Khóa 3 Sư Phạm Quy Nhơn đã mất vào lúc 10g40 ngày 27.2.2015 tại nhà riêng 138 Hai Bà Trưng, Quy Nhơn sau một thời gian lâm trọng bệnh, hưởng thọ 72 tuổi. Lễ an táng tổ chức vào ngày 4.3.2015(14.1 Â L)
Thành kính chia buồn cùng Tang quyến Anh Lê Văn Ngăn và cầu mong anh linh của Anh sớm về cõi niết bàn .
Trang Bình Định thông tin :
Vĩnh biệt nhà thơ của "sóng vẫn đập vào eo biển"
Nhà thơ Lê Văn Ngăn
Sinh năm 1943 tại Quảng Thọ, Quảng Điền, Thừa Thiên Huế
Từ trần vào lúc 10 giờ 40 phút ngày 27/02/2015 (nhầm ngày 9/1 năm Ất Mùi) tại TP. Quy Nhơn.
Hưởng thọ 73 tuổi
Lễ viếng nhà thơ Lê Văn Ngăn từ lúc 17giờ ngày 27 tháng 02 năm 2015 (9/1 năm Ất Mùi)
Lễ Di quan vào lúc 7giờ ngày 4 tháng 3 năm 2015 (14 tháng 1 năm Ất Mùi)
Tại Nghĩa trang Bùi Thị Xuân, TP Quy Nhơn.
Cầu chúc Anh về miền cực lạc
Ban liên lạc cựu Giáo sinh Trường Sư Phạm Quy Nhơn
Ban biên tập Trang spqn.blogspot.com
Quý Anh Chị em Cựu giáo sinh đồng môn các tỉnh thành trên toàn quôc và Hải ngoại .
* Được tin : Qua Trang Facebook của Anh Phan Cu
Nhà thơ Lê Văn Ngăn, Khóa 3 Sư Phạm Quy Nhơn đã mất vào lúc 10g40 ngày 27.2.2015 tại nhà riêng 138 Hai Bà Trưng, Quy Nhơn sau một thời gian lâm trọng bệnh, hưởng thọ 72 tuổi. Lễ an táng tổ chức vào ngày 4.3.2015(14.1 Â L)
Thành kính chia buồn cùng Tang quyến Anh Lê Văn Ngăn và cầu mong anh linh của Anh sớm về cõi niết bàn .
Trang Bình Định thông tin :
Vĩnh biệt nhà thơ của "sóng vẫn đập vào eo biển"
Nhà thơ Lê Văn Ngăn
Sinh năm 1943 tại Quảng Thọ, Quảng Điền, Thừa Thiên Huế
Từ trần vào lúc 10 giờ 40 phút ngày 27/02/2015 (nhầm ngày 9/1 năm Ất Mùi) tại TP. Quy Nhơn.
Hưởng thọ 73 tuổi
Lễ viếng nhà thơ Lê Văn Ngăn từ lúc 17giờ ngày 27 tháng 02 năm 2015 (9/1 năm Ất Mùi)
Lễ Di quan vào lúc 7giờ ngày 4 tháng 3 năm 2015 (14 tháng 1 năm Ất Mùi)
Tại Nghĩa trang Bùi Thị Xuân, TP Quy Nhơn.
Cầu chúc Anh về miền cực lạc
Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015
CHÚC MỪNG NĂM MỚI
Thư chúc Tết Trước thềm năm mới, BBT trang nhà xin gửi đến quý Thầy Cô, quý anh chị bạn hữu đông môn một năm Ất Mùi 2015 nhiều niềm vui và may mắn. Chúc một năm mới hạnh phúc an khang đến với mọi nhà...
Nhân đây, BBT cũng xin được cảm ơn các bạn cộng tác và bạn đọc xa gần đã gửi bài cũng như đã yêu mến trang nhà trong thời gian qua. Trong năm mới này, BBT mong được đón nhận tình cảm yêu thương hơn nữa và sự đóng góp của quý Thầy Cô và các bạn...
Chúc một mùa xuân an vui và một năm mới an khang, tràn đầy hạnh phúc...!
TM . BBT/SPQN
Châu Thị Thanh Cảm
Trần Hữu An
Trần Thị Ren
Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015
Mùa xuân còn đó
Irene
Tôi đến thăm chị Diễm vào một ngày cuối năm. Buổi sáng trời miền Trung rét buốt, sương mù giăng thấp phủ khắp phố phường…Gọi cửa, có tiếng trả lời nhưng cũng khoảng năm, mười phút sau, chị mới ra mở cổng. Thấy tôi, chị ngạc nhiên:
-Ủa! Em về hồi nào?
-Dạ, em mới về!
Chờ chị đóng cổng, tôi theo chị vào bên trong. Chưa kịp ngồi xuống chiếc ghế thì bóng chị đã khuất vào nhà sau, tôi đoán là chị đi lấy nước.
Tôi nhìn căn phòng, giữa nhà là bàn thờ với tấm hình chân dung người đàn ông…ba cây nhang mới thắp, mùi nhang khói làm cho căn phòng ấm cúng hẳn lên.
-Em về ăn Tết hả? Vừa nói chị vừa đặt bình trà lên bàn rồi chậm rãi chờ trà ra…mở tách rót nước…
-Dạ không, em về thăm mộ, ngày mốt em vào lại Sài Gòn.
Lúc này tôi mới nhìn kỹ chị. Mái tóc bạc đã gần hết chị không buồn nhuộm. Đôi mắt quầng thâm, nước da xanh tái, khuôn mặt ốm quắt lại. Bình thường chị đã thấp người nay gầy nên càng nhỏ con.
Chị vốn dĩ là người ít nói nay lại càng kiệm lời. Cho nên hỏi thăm tôi vài ba câu. Sau đó, chị đắm chìm trong im lặng. Tự nhiên tôi thích không gian yên ắng nên cũng không nói thêm gì, miên man hồi tưởng những ngày đã qua…
Chị Diễm dạy cùng trường với tôi, chị hơn tôi khoảng một con giáp nhưng ít ai đoán được tuổi của chị bởi vì người chị nhỏ nhắn, khi chị mặc áo dài vóc người chị rất gọn. Mỗi khi chị nở nụ cười, khuôn mặt chị tươi vui, rạng rỡ nên trông chị rất trẻ. Dạo đó, do trường thường họp hành nên chúng tôi thường xuyên gặp gỡ nhau. Chúng tôi chơi một nhóm hầu hết là khối trưởng chuyên môn. Thân đến nỗi chẳng phân biệt tuổi tác, đi đâu cũng có nhau. Hàng tuần, lại tổ chức đi chơi hay nấu nướng ăn uống ở nhà một người nào đó…Tính tình chị Diễm dịu dàng. Chị nói năng nhỏ nhẹ, đi đứng chậm rãi, ăn uống từ tốn khoan thai…Nói chung chị là mẫu người con gái “công dung ngôn hạnh” của thập kỷ năm mươi, sáu mươi ngày trước. Mọi người và ngay cả chúng tôi đều thắc mắc là không biết sao chị xinh và khéo như vậy mà đến tuổi tứ tuần chị vẫn thờ “chủ nghĩa độc thân”? Nhiều lần có người trong chúng tôi tò mò tra gạn hỏi, chị chỉ cười cười thôi chứ chẳng trả lời.
Trong trường có nhiều người mến chị nhất là giáo viên nam nhưng ai cũng đã có gia đình. Vì vậy các thầy lớn tuổi, giới thiệu chị cho những người thân hay người quen biết của họ nhưng rồi tất cả lặng lẽ đến và nhẹ nhàng đi lúc nào không biết?
Thế rồi một hôm, chúng tôi nghe tin chị sắp lấy chồng!? Năm đó chị khoảng năm mươi lăm tuổi! Tôi biết đích xác như vậy là vì chỉ còn khoảng vài tháng nữa là chị về hưu. Tin chị lấy chồng làm cho cả trường xôn xao hẳn lên! Giờ chơi đi đâu cũng thấy đề cập đến chị. Có nhóm thì ủng hộ, nhất là các giáo viên trẻ và giáo viên nam. Có nhóm không ủng hộ, đó là nhóm các chị có gia đình rồi nhưng cuộc sống gia đình chẳng mấy hạnh phúc hay kinh tế gia đình khó khăn vất vả nên họ chắc lưỡi phán một câu xanh rờn – “ Tội gì mà rước họa vào thân, đã ở vậy đến tuổi đó rồi thì ở luôn cho khỏe…”. Những giáo viên nữ lớn tuổi độc thân thì giữ thái độ im lặng, không bàn ra tính vào…
Tôi đến thăm chị Diễm vào một ngày cuối năm. Buổi sáng trời miền Trung rét buốt, sương mù giăng thấp phủ khắp phố phường…Gọi cửa, có tiếng trả lời nhưng cũng khoảng năm, mười phút sau, chị mới ra mở cổng. Thấy tôi, chị ngạc nhiên:
-Ủa! Em về hồi nào?
-Dạ, em mới về!
Chờ chị đóng cổng, tôi theo chị vào bên trong. Chưa kịp ngồi xuống chiếc ghế thì bóng chị đã khuất vào nhà sau, tôi đoán là chị đi lấy nước.
Tôi nhìn căn phòng, giữa nhà là bàn thờ với tấm hình chân dung người đàn ông…ba cây nhang mới thắp, mùi nhang khói làm cho căn phòng ấm cúng hẳn lên.
-Em về ăn Tết hả? Vừa nói chị vừa đặt bình trà lên bàn rồi chậm rãi chờ trà ra…mở tách rót nước…
-Dạ không, em về thăm mộ, ngày mốt em vào lại Sài Gòn.
Lúc này tôi mới nhìn kỹ chị. Mái tóc bạc đã gần hết chị không buồn nhuộm. Đôi mắt quầng thâm, nước da xanh tái, khuôn mặt ốm quắt lại. Bình thường chị đã thấp người nay gầy nên càng nhỏ con.
Chị vốn dĩ là người ít nói nay lại càng kiệm lời. Cho nên hỏi thăm tôi vài ba câu. Sau đó, chị đắm chìm trong im lặng. Tự nhiên tôi thích không gian yên ắng nên cũng không nói thêm gì, miên man hồi tưởng những ngày đã qua…
Chị Diễm dạy cùng trường với tôi, chị hơn tôi khoảng một con giáp nhưng ít ai đoán được tuổi của chị bởi vì người chị nhỏ nhắn, khi chị mặc áo dài vóc người chị rất gọn. Mỗi khi chị nở nụ cười, khuôn mặt chị tươi vui, rạng rỡ nên trông chị rất trẻ. Dạo đó, do trường thường họp hành nên chúng tôi thường xuyên gặp gỡ nhau. Chúng tôi chơi một nhóm hầu hết là khối trưởng chuyên môn. Thân đến nỗi chẳng phân biệt tuổi tác, đi đâu cũng có nhau. Hàng tuần, lại tổ chức đi chơi hay nấu nướng ăn uống ở nhà một người nào đó…Tính tình chị Diễm dịu dàng. Chị nói năng nhỏ nhẹ, đi đứng chậm rãi, ăn uống từ tốn khoan thai…Nói chung chị là mẫu người con gái “công dung ngôn hạnh” của thập kỷ năm mươi, sáu mươi ngày trước. Mọi người và ngay cả chúng tôi đều thắc mắc là không biết sao chị xinh và khéo như vậy mà đến tuổi tứ tuần chị vẫn thờ “chủ nghĩa độc thân”? Nhiều lần có người trong chúng tôi tò mò tra gạn hỏi, chị chỉ cười cười thôi chứ chẳng trả lời.
Trong trường có nhiều người mến chị nhất là giáo viên nam nhưng ai cũng đã có gia đình. Vì vậy các thầy lớn tuổi, giới thiệu chị cho những người thân hay người quen biết của họ nhưng rồi tất cả lặng lẽ đến và nhẹ nhàng đi lúc nào không biết?
Thế rồi một hôm, chúng tôi nghe tin chị sắp lấy chồng!? Năm đó chị khoảng năm mươi lăm tuổi! Tôi biết đích xác như vậy là vì chỉ còn khoảng vài tháng nữa là chị về hưu. Tin chị lấy chồng làm cho cả trường xôn xao hẳn lên! Giờ chơi đi đâu cũng thấy đề cập đến chị. Có nhóm thì ủng hộ, nhất là các giáo viên trẻ và giáo viên nam. Có nhóm không ủng hộ, đó là nhóm các chị có gia đình rồi nhưng cuộc sống gia đình chẳng mấy hạnh phúc hay kinh tế gia đình khó khăn vất vả nên họ chắc lưỡi phán một câu xanh rờn – “ Tội gì mà rước họa vào thân, đã ở vậy đến tuổi đó rồi thì ở luôn cho khỏe…”. Những giáo viên nữ lớn tuổi độc thân thì giữ thái độ im lặng, không bàn ra tính vào…
Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015
Sớ Táo Quân 2015 _ Sư Phạm Qui nhơn
Châu thị Thanh Cảm
Muôn tâu Đức Ngọc Hoàng!
Giáp Ngọ đã sắp qua
Ất Mùi lại cận kề
Năm hết Tết gần về
Nay hai ba tháng Chạp
Táo Sư Phạm Qui Nhơn
Về đây tâu lên Ngài
Những điều trong năm qua
Cựu giáo sinh chúng thần
Đã cùng nhau làm được…
Dạ, tâu với Ngọc Hoàng
Năm hai không mười bốn
Một năm nhiều sự kiện
Đã lần lượt diễn ra
Tay trong tay, chúng thần
Đã cùng nhau cố gắng
Tình thầy trò, đồng môn
Mỗi ngày thêm bền chặt
Cho Sư Phạm Qui Nhơn
Luôn thắm tình, đoàn kết…
Muôn tâu Đức Ngọc Hoàng!
Giáp Ngọ đã sắp qua
Ất Mùi lại cận kề
Năm hết Tết gần về
Nay hai ba tháng Chạp
Táo Sư Phạm Qui Nhơn
Về đây tâu lên Ngài
Những điều trong năm qua
Cựu giáo sinh chúng thần
Đã cùng nhau làm được…
Dạ, tâu với Ngọc Hoàng
Năm hai không mười bốn
Một năm nhiều sự kiện
Đã lần lượt diễn ra
Tay trong tay, chúng thần
Đã cùng nhau cố gắng
Tình thầy trò, đồng môn
Mỗi ngày thêm bền chặt
Cho Sư Phạm Qui Nhơn
Luôn thắm tình, đoàn kết…
Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)