Châu Thị Thanh Cảm
Tôi trở về Qui Nhơn vào những ngày Tết muộn. Chiều, sân bay Phù Cát gió nhiều và bầu trời lãng đãng mây bay…
Trời se se lạnh! Cái se lạnh của buổi chiều quê hương cho tôi cảm giác thân quen mà rưng rức lòng mỗi khi bước chân quay lại. Thời gian trôi qua, dễ cũng đã hơn mười mấy năm tôi đón Tết xa quê nhưng cứ như một thôi thúc vô hình, vào độ mùng 4- mùng 6 Tết tôi lại trở về, trở về với Qui Nhơn quê tôi, trở về với ba mẹ với các em và trở về với những ngày Tết ấm áp muộn màng!
Đang loay hoay với mấy cái túi xách và chờ nhân viên kiểm tra hành lý ra cổng, chợt tôi nghe có tiếng của đứa con trai:
- “ Ngoại ơi, mẹ kia kìa…”
Ngước lên nhìn, giữa dòng người đưa đón, tôi thấy cái dáng dong dỏng cao của con trai và cái dáng liêu xiêu nhỏ bé của mẹ tôi đang đứng chờ…Chợt nghe lòng mình nghèn nghẹn, trước mắt như có một màn mây mỏng giăng ngang, cay mặn… Và rồi, giữa cái lạnh của đông tàn còn sót lại, ba người già trẻ chúng tôi ôm lấy nhau mà nghe lòng mình thật ấm!
Buổi sáng tôi dậy sớm sau một giấc ngủ ngon. Vì ảnh hưởng của đợt rét đậm từ miền Bắc vào nên sáng nay trời Qui Nhơn trở lạnh. Sau khi thắp hương cho ba và ông bà xong tôi bước ra sân thượng mong đón lấy tia nắng mặt trời đầu tiên, nhưng, bầu trời cứ xám xịt và lất phất mưa phùn, từng hạt mưa bay mềm như đang êm ái nhẹ hôn lên những mầm xuân vừa hé. Tôi thích thú đón lấy cái rét đang bồng bềnh trong không gian, thích thú hít thở cái vị mặn của hương biển quê nhà đang trôi vào những ngày xuân chớm nụ.
Những ngày Tết muộn tiếp theo bên mẹ và các em, bên vợ chồng cậu con trai của tôi trôi qua cứ êm đềm. Sáng mùng 9, có điện thoại của chị Nguyệt, một chị đồng môn K9 và cũng là giáo viên dạy cùng trường Hải Cảng với tôi sau 75. Chưa kịp chào hỏi chị, tôi đã nghe một tràng dài như pháo Tết:
- “ TC ơi, về hồi nào thế? Khỉ ạ, sao không nói gì hết vậy? Chiều nay chị em mình chờ TC ở nhà chị đấy! 2h30 nghen! Nhớ nhé! Sẽ có một bí mật cho em!
Tôi đến nhà chị với một tâm trạng hồi hộp và háo hức, bởi, nghe chị nói lần này sẽ có những người bạn mà đã bao lần tôi ước ao có ngày gặp lại, những người bạn đã lâu lắm rồi chúng tôi chia xa, từ năm 1980, ngày tôi tạm biệt Qui Nhơn và chuyển về quê chồng tiếp tục công việc giảng dạy của mình. Hơn ba mươi năm của một đời người nhiều biến đổi tưởng sẽ không thể có cơ duyên gặp lại những người chị, người bạn ngày xưa, vậy mà…
Mùng 9 Tết, con phố Mai Xuân Thưởng, Trần Hưng Đạo… vẫn còn yên vắng. Chiều với những ngày Tết muộn cho tôi man mác chút nuối tiếc, nhớ nhung…Bên phố quen, có tiếng hát ai buông rơi theo từng chiếc lá bàng nghiêng rụng…
“…Biển vắng phố xưa chờ trông, còn đó khúc ca hoài mong
Có còn nhớ không, có còn nhớ không…”*
Câu hát xa xăm, trôi dài như muốn níu kéo những kỷ niệm tưởng đã không còn tiếc nhớ. Cứ thế, tôi băng qua vài con phố và đến nhà chị, ngôi nhà im lìm sau một hàng hiên rũ đầy những bông hoa tím nhỏ. Đã nhiều lần chị em tôi gặp nhau trong những dịp họp mặt SPQN tại Sài Gòn nhưng tôi vẫn thấy ở chị sự chân tình mỗi khi gặp lại. Và thật là bất ngờ khi chiều nay tôi được gặp lại nhóm bạn thân thiết ngày xưa ở Nữ Trung Học cùng với các chị các bạn đồng môn Sư Phạm Qui Nhơn ngày đó, những người chị người bạn mà tôi không nghĩ sẽ có ngày gặp lại giữa phố biển quê nhà! Nhất là cô bạn Hồ Vui thân thiết mà sau 75, bạn ấy, tôi và anh Phạm Ngọc Sanh K9 là bộ ba anh em trong trường thường hay nghêu ngao đàn hát. Đã ba mươi mấy năm xa nhau, và đây có lẽ là bí mật, là món quà tuyệt vời đầu xuân mà các bạn đã dành cho tôi? Chúng tôi cùng hàn huyên tâm sự, cùng kéo nhau đi ăn tối, cùng café…Câu chuyện lúc nổ ran như pháo Tết, lúc lắng đọng ngậm ngùi…cho đến khi những con đường khuya muộn vắng, chúng tôi mới chia tạm chia tay mà không quên hẹn gặp nhau lần nữa!
Tối mùng 10 Tết, trời Qui Nhơn càng thêm lạnh. Tôi cùng mẹ và các em đến chùa Long Khánh làm lễ cầu an cho gia đình. Đã qua những ngày Tết nhưng chùa vẫn đông người đến viếng và dâng hương. Tiếng chuông chùa vọng ngân mang tôi trở về những ngày tháng cũ, những ngày Tết xưa, trở về cái không gian tĩnh thiêng của những đêm giao thừa mà tôi luôn cùng mẹ đến chùa đầu năm hái lộc!
Như đã hẹn, sáng 11, chị Đa, một trong những người chị đồng môn mà ngày xưa tôi vẫn luôn yêu quí bởi phong cách dịu dàng và nụ cười đôn hậu, chị đón tôi đến café Gum nằm trên một con phố nhỏ phủ đỏ những chiếc lá bàng. Hàng cây bên đường trút lá trơ trụi những cành bàng thâm nâu chưa kịp nhú những mầm xanh. Đến Gum, tôi đã thấy nhiều lắm những người bạn cũ một thời mà đã lâu rồi tôi chưa được gặp. Các bạn đón tôi bằng những nắm tay thân thiết, bằng những cái ôm thật chặt và bằng những nụ cười rạng rỡ thân tình. Xế chiều, chúng tôi đến Mỹ Phú trên đường Nguyễn Huệ cùng gặp Xuân Lộc, Minh Đình, Ngô Tín…Cả nhóm chúng tôi gần vài mươi người cùng hàn huyên tâm sự rồi cùng lặng yên bên tiếng đàn tiếng hát, bên con đường chiều lộng gió chao chác lá thông vàng…
![]() |
Tách Cafe bên con đường chiều lộng gió |
Ngày hôm sau, 12 tháng giêng, tôi và các bạn 111 đến Sông Cầu để viếng thăm phần mộ của một người bạn cùng lớp vừa mới đi xa.
Bạn Kim Cúc |
Bạn Ngô thị Bình |
Rồi tôi cũng lại trở vào Sài Gòn sau những ngày Tết muộn lắng lòng và ấm áp. Rời nơi ấy, tôi mang theo tình cảm ấm áp của gia đình, mang theo thật nhiều nghĩa tình của các bạn tôi, mang theo những khoảnh khắc đẹp trong đời, những khoảnh khắc có nụ cười hội ngộ và cả những giọt nước mắt chia tay.