Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

TIẾNG CHUÔNG ...

                                                                                                  Irene
“...Sinh nhật lần thứ sáu mươi với một điều ước: Có những ngày thật  bình yên… Irene.”
                  Mặt Trời chầm chầm về phía tây, chiều dịu dàng xuống thấp. Một lát sau trăng đã gối đầu lên rặng cây phía xa. Thoáng chốc, trăng  nhô dần lên khỏi những ngôi nhà cao tầng. Màn đêm từ từ xỏa nhẹ xuống hòa quyện cùng với màn sương mỏng trắng đục rồi từ từ sẫm lại.
Bây giờ trăng đã lên. Hôm nay rằm, Mặt Trăng tròn, tỏa ánh sáng vàng nhạt len lỏi qua từng cành cây, kẻ lá…Ánh trăng lướt nhẹ trên những vòm lá, trên những mái nhà, chảy dài xuống con đường đẩy lùi bóng tối và mỗi lúc ánh trăng càng chiếm lĩnh, làm cho ánh điện đường mờ dần, mờ dần. Cơn gió nhẹ từ xa đưa lại thoang thoảng mùi thơm của hương chanh, hương bưởi…ngòn ngọt. Trong không gian tĩnh mịch, yên ắng đó. Bỗng một tiếng chuông chùa từ đâu vọng lại làm cho cảnh đêm về càng thêm yên bình, thanh thoát, nhẹ nhàng…âm vang man mác, vấn vương một nỗi nhớ xa xăm.
Tuổi thơ của tôi đã được sống và lớn lên trong cảnh êm đềm, hiền hòa của thị xã Qui Nhơn. Tâm hồn tôi phơi phới, dạt dào tin yêu vào cuộc sống đầy mến thương này. Vào đầu những năm sáu mươi, Qui Nhơn là một vùng đất rất ít người. Nhà cửa thưa thớt, đơn sơ. Đường sá chưa mở ra nhiều còn ngổn ngang bởi toàn là những con đường đất… Nhà tôi ở, đối diện với Chợ Lớn. Xa hơn một chút xíu là Nhà Thờ Nhọn do người Pháp xây dựng. Phía dưới nữa là Khu Một và tận cùng là bến cảng. Nhìn lên hướng phía trên là chùa Long Khánh, núi Bà Hỏa. Phía sau nhà, nhìn ra xa là hàng dừa bãi cát cùng biển xanh mênh mông. Phía trước nhà hướng bắc, phóng xa tầm mắt là Đầm Thị Nại.
Thị xã yên ắng đến lạ thường! Đêm đêm, ở trong nhà có thể nghe rõ tiếng gió thổi vi vu qua hàng dương. Tiếng sóng biển vỗ ầm ì vào bãi cát. Có thể nghe rõ mồn một tiếng chuông công phu đêm từ chùa Long Khánh vọng lại và vào mỗi chiều thứ bảy hay sáng Chủ Nhật nghe vang vang rộn rã tiếng chuông Nhà Thờ… Một thời chưa có chiến tranh. Một thời thật yên bình!
Và rồi, cứ như thế không biết từ lúc nào? Tiếng chuông…trở nên gần gụi, quen thuộc, thân thương với tôi. Sau này khi lớn lên dù bất cứ ở nơi đâu hay đang làm gì mà nghe tiếng chuông, tôi cũng dừng lại im lặng lắng nghe và trong những giây phút đó, âm thanh tiếng chuông như hòa vào nhịp thở, làm cho tâm hồn tôi trở nên an vui, cuộc sống thêm rạng rỡ, tươi đẹp một cách diệu kỳ!
Từ lâu lắm, tôi đã thích giai điệu và lời bài hát Làng tôi của cố nhạc sĩ Văn Cao:
“ Làng tôi xanh bóng tre. Từng tiếng chuông ban chiều. Tiếng chuông Nhà Thờ rung…”
Thật là thích mỗi khi nghe tiếng chuông Nhà Thờ vang vang vào những ngày Thánh lễ, vào chiều thứ bảy hay sáng chủ nhật… Không làm sao quên được tiếng chuông vào mỗi dịp lễ Giáng Sinh, nghe âm thanh mà trong lòng dâng lên niềm an vui, rộn ràng, ấm áp đầy tình yêu thương.
Những ngày còn bé, tôi thường hay theo ba mẹ, các chị đến chùa vào ngày rằm hay mồng một, để Lễ Phật trong tiếng chuông,  tiếng mõ, câu kinh…an lành.
Khi tôi là oanh vũ, những ngày cắm trại ở lại trong chùa. Đêm cùng các bạn trong đoàn nằm ngủ trước chánh điện… trằn trọc vì lạ chỗ, vì đông người…Bỗng bên tai vang lên những hồi chuông công phu đêm về sáng thật êm đềm. Trong lòng chợt bình yên và giấc ngủ tuổi thơ đến thật tròn giấc.
Rồi lúc lớn lên, tôi cảm nhận một điều rất rõ ràng mỗi khi nghe tiếng chuông là làm cho tâm thức tỉnh chuyển hóa mọi điều phiền muộn, lo toan trong lòng tôi, giúp mọi suy nghĩ lắng xuống và thân tâm tĩnh lặng. Hình như tiếng chuông đánh thức tôi trở về với chính mình, trở về với phút giây hiện tại an bình. Sau này đọc sách, tôi mới hiểu, thì ra “…tiếng Chuông là những âm thanh mang năng lượng trợ giúp con người biểu hiện lòng thành trên con đường giải thoát và giác ngộ, nhắc nhở mọi người trở về với thực tại an vui…”
Tôi thường ngồi trước sân Chùa nghe tiếng chuông từ Đại Hồng Chung đánh 108 tiếng trừ phiền não. Từng tiếng chuông ngân lên trong đêm, từng hồi chuông vang xa trong tĩnh mịch. “Thường thường đánh vào đầu hôm như nhắc nhở cơn vô thường rất nhanh chóng cho mọi người. Đánh vào cuối đêm có nghĩa là thức tĩnh để tu tâm…”
Thật là thanh thoát, bình yên…dường như quên hết mọi ưu phiền trong khi lắng nghe từng hồi chuông trống Bát Nhã vang lên trước mỗi buổi lễ.
Thật lòng mà nói, lúc trẻ tôi chẳng hiểu gì về triết lý thâm sâu của việc tu tập. Chỉ biết ăn ở làm sao cho hiếu đạo với cha mẹ, làm việc phải với mọi người…thế thôi. Nhưng thật lạ kỳ là tôi rất thích đến chùa, không phải để cầu xin hay để tụng niệm mà để được nghe tiếng chuông!
Và cứ thế, tiếng chuông đi vào tâm hồn tôi và rồi không biết tự bao giờ? Âm thanh tiếng chuông mang lại một chỗ nương tựa vững chắc, an toàn nhất cho tôi suốt cả một khoảng thời gian mà tôi đã sống trong cuộc đời này.
Tôi còn nhớ, dạo còn đi học, mỗi lần căng thẳng chuyện học hành hay lo lắng trước mỗi kỳ thi cử. Tôi lại thường đến chùa và lắng nghe tiếng chuông. Tiếng chuông như giúp tôi thêm niềm tin, thêm sức mạnh vào chính mình. Nó trợ giúp rất nhiều để sau đó, trở về nhà tôi chú tâm vào việc học hành được tốt hơn.
Những năm chiến tranh khốc liệt, tôi đi dạy ở một vùng tận đầu hỏa tuyến. Hàng ngày, tiếng súng rền vang, tiếng còi hú của xe cứu thương, tiếng động cơ trực thăng lên xuống tải thương… Cảnh bom đạn nổ, cảnh nhà cửa đổ nát, cảnh chết chóc thê lương…Sự sống và cái chết chỉ là trong gang tấc…Đêm đêm, hỏa châu soi sáng, tiếng đại bác từ xa vọng về… trong tâm trạng luôn luôn bất an! Bỗng từ đâu, tiếng chuông chùa thong thả từng tiếng ngân vang. Tự nhiên trong lòng tôi như có một điểm tựa. Đem đến một niềm tin vào sự yên ổn. Tiếng chuông như kêu gọi sự hòa bình. Tiếng chuông như xóa đi những hận thù. Tiếng chuông là một lời nguyện cầu bình yên đến với tất cả mọi người.
Có những buổi chiều đi ngang qua một ngôi làng nhỏ khi nắng vẫn còn vương nhạt trên sườn đồi. Dừng chân lại trong một không gian bao la, lắng nghe tiếng chuông nhà Thờ từng tiếng ngân vang. Tôi thấy lòng mình nhẹ tênh như bay bổng trong cảnh mênh mang của trời đất.
     

Thứ Hai, ngày 07 tháng 4 năm 2014

CaFe Sáng Chủ nhật Tháng 4

Quý Thầy Cô cùng ACE Sư Phạm Quy Nhơn 
         Chúc mừng Sinh nhật Anh Chị Nguyễn Hồng K 5 và 40 năm ngày cưới Chí Hải _ Bích Tuyền K 8 _ 9 .
Ban Liên Lạc Sư Phạm Quy Nhơn ( Anh Dzũ , Anh Thận ) chúc mừng Quý ACE về tham dự 
Thầy Linh , Chị Minh và Chí Hải _ Bích Tuyền 

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 4 năm 2014

TIN BUỒN

        Ban Liên Lạc Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Quy Nhơn
        Ban Biên Tập Trang spqn.blogspot.com
Vừa biết tin bạn : Mai ngoc Định cựu giáo sinh lớp nhị 8 , Khóa 11 Sư Phạm Quy Nhơn vừa từ trần tại Qui Nhơn sau nhiều năm bạo bịnh... 
     Thành thật chia buồn cùng tang quyến , nguyện cầu hương linh bạn Định sớm siêu thoát về cõi Niết bàn .
                                         ( Trang Nhà cảm ơn Bạn Lê thị Xuân Đài nhị 8 ,                                                                       Thành phố Nha Trang đã chia sẻ )
 

NHỚ TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG

                                                                                                        Kynguyen
            Được ở gần  trường học tôi rất vui. Mỗi lần học  sinh tan học hay vào lớp tôi đều nghe  vẳng  tiếng trống trường quen thuộc, và mỗi lần đi chợ, theo đường tắt, tôi luôn chọn lối băng qua sân trường để được nhìn lại những hình ảnh thân quen của lớp học,sân trường, nhìn bóng dáng các thầy cô qua lại, nhìn các em tung tăng khắp sân, cười đùa vui vẻ…Tôi muốn tìm lại ngày xưa của mình, dầu gì cũng đã mấy mươi năm gắn bó với phấn trắng, bảng đen, với những trang giáo án soạn lúc đêm khuya, những buổi học đầy ắp tiếng cười của thầy trò ngày ấy. Ôi! Nhớ quá là nhớ…
   Đầu năm học này,  báo  đài  đưa tin  về  các em học sinh vùng cao phía Bắc phải gánh chịu thiên tai khủng khiếp ngay trước ngày khai giảng mà thương quá. Hoặc gần đây, hình ảnh các em đu dây qua sông để đến trường hay chui vào bao nilon nhờ người kéo qua suối…Cả Cô lẫn trò đều không muốn bỏ lỡ buổi học…Quý biết bao cái tinh thần hiếu học của dân mình.
 Tôi nhớ đến bộ phim Thung Lũng Hoang Vắng được xem trên TV đã khá lâu. Nhớ thầy giáo Tành hiền lành, tận tụy với đồng nghiệp, với học trò… Nhớ nhất cảnh thầy dụ học trò, em nào chịu ở lại học cho hết buổi sẽ được thầy thưởng cho muỗng đường … Các em quây quanh thầy, háo hức  chờ đợi… Thầy Tành múc từng muỗng  đường  trong cái  hũ thủy tinh nhỏ bé, khéo léo rót vào miệng từng em…Rồi cảnh các em  dùng cáng khiêng  cô giáo đến lớp… Trường nằm trên đồi cao lộng gió, đơn sơ một mái tranh, hai lớp ngăn sơ sài bằng mấy tấm ván mỏng, hở trên, hở dưới… Cái chữ đến với các em  sao mà vất vả, khó khăn quá. Các em cứ vừa học chữ, vừa lên nương phụ cha mẹ, chả mấy khi lớp học đầy đủ…
   Tôi lại nhớ đến bài thơ của một cô giáo đã nghỉ hưu mà bâng khuâng nỗi niềm. Có lẽ những bạn đã “rửa tay gác kiếm “ như tôi khi đọc xong bài thơ này cũng nghĩ như tôi vậy. Xin gửi đến các bạn bài thơ ấy :

ĐÒ  CHIỀU .

{ Xin tạ lỗi cùng cố thi sĩ Vũ Đình Liên }

Mỗi năm hoa phượng nở .
Lại thấy cô giáo già .
Lặng lẽ về trường cũ .
Mơ kỷ niệm đã xa …

Bạn bè thân thương quá .
Xúm xít lại hỏi chào .
Học trò quen với lạ .
Ánh mắt nhìn nao nao …

Nhưng mỗi năm mỗi vắng .
Người cũ cứ vơi dần.
Lá bàng buồn không thắm .
Phượng đỏ đứng trầm ngâm…

Năm nay hè lại đến .
Lối  cũ cô trở về .
Ve ngân dài kể lể .
Cho lòng thêm tái tê !

Trường xưa vẫn còn đây .
Tình xưa chẳng còn đầy .
Bâng khuâng chiều thưa vắng .
Từng chiếc lá khô bay…

Đàm thị Huệ .
{ giáo viên THCS Nguyễn Ảnh Thủ - Hóc môn }

 Buồn  thật đấy, nhưng thôi, cứ an ủi rằng mình đã xong nhiệm vụ đưa đò. Xin chúc những bạn còn trụ lại với nghề nhiều niềm vui, nhiều sức khỏe và nhiệt tâm để hoàn thành thiên chức Nhà Giáo đã chọn.
                                                                                                  KY NGUYEN                      

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 4 năm 2014

TÌNH ĐỒNG MÔN CAO ĐẸP!

Chị Nguyễn Thị Gái là cựu giáo sinh Khóa 5 Sư Phạm Qui Nhơn, hiện ở tại Long Khánh.
Các bạn đồng môn biết hoàn cảnh của chị nên đã thường xuyên tìm đến để thăm hỏi, chia sẻ phần nào cuộc sống khó khăn cùng sức khỏe của chị.
Ngoài ra các bạn cùng với Bác sĩ Nha khoa Tiến Đạt đã giúp chị tìm lại và có được một nụ cười rạng rỡ vui tươi.
Thật cảm động trước tấm chân tình của mọi người. Tình đồng môn SPQN cao đẹp tuyệt vời!
                                                                                                              BBT.

Thứ Tư, ngày 02 tháng 4 năm 2014

TƯỞNG NIỆM TRỊNH CÔNG SƠN

                                                           ( Nhân ngày giỗ lần thứ 10 )
                                                                 Phạm Mộ Đức                    
                                                                   I
                                                                                                   Đã đành trong cõi vô thường
                                                                                             Buồn vui tan hợp như sương đầu cành *
                                                                                                   Dẫu rằng đất nước  còn anh
                                                                                            Như còn Mây trắng
                                                                                                                        Rừng xanh
                                                                                                                                        Lúa vàng
                                                                                                    Dù cho còn mãi ngân vang
                                                                                           Lời Ca Anh với suối ngàn trăm năm ...
                                                                                                 ... Từ anh về chốn xa xăm
                                                                                           Ngày buồn như thể đêm rằm thiếu trăng !

                                                                                                                       II                                                                     
                                                                                  Anh không là một triết gia
                                                                                               Không là linh mục -- không là nhà sư

                                                                                                       Vẽ vời -- viết lách ...nghiệp dư !
                                                                                               Không mong bất tử --- Không mơ tượng đài !
                                                                                                       " Chàng  Thơ Ca " ** cứ miệt mài
                                                                                               Rảo chân du tử --- vỗ cây đàn thùng
                                                                                                         Cất cao tiếng hát phiêu bồng
                                                                                               Quê hương tang tóc
                                                                                                                            Long đong phận người ...
                                                                                              Tình yêu trong sáng
                                                                                                                                 ngậm ngùi ...
                                                                                              Vì chưng anh đã " quá yêu  Đời Này " !
                                                                                                                      0
                                                                                                   Nhạc anh :
                                                                                                                   Kinh kệ hôm mai
                                                                                                                   Tâm hồn Dân Tộc
                                                                                                                   Những bài Thánh ca ...
                                                                                                                   Suối nguồn An Ủi  thiết tha
                                                                                                                   Mênh mông Tình Nước
                                                                                                                   Bao la  Tình Người ...                                    *  Mượn ý trong câu thơ của Vạn Hạnh thiền sư : " Thịnh suy như lộ thảo đầu phô "
( Thịnh suy như sương phơi đầu ngọn cỏ )
            **  Văn Cao đã từng viết : " Tôi gọi Trịnh Công Sơn là  người thơ ca ( chantre ) bởi ở Sơn nhạc và thơ quyện vào nhau "  

TIN BUỒN MUỘN

       Ban Liên Lạc Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Quy Nhơn
       Ban Biên Tập Trang spqn.blogspot.com
 Vừa nhận hung tin muộn ,  Anh Phan Thừa Tấu _Khóa 2 Sư Phạm Quy Nhơn . Đã ra đi về Cõi Vĩnh hằng tại Thành Phố Nha Trang , Tỉnh Khánh Hòa .
         Thành thật chia buồn  cùng toàn Gia quyến . Nguyện cầu cho Hương linh Anh Phan Thừa Tấu sớm siêu thoát về Cõi Niết bàn  .
                                           ( Cảm ơn Anh Phan Cứ SPQN Dalat _ Lâm Đồng  đã chia sẻ trên Facebook )
          

TIN BUỒN

       Ban Liên Lạc Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Quy Nhơn
       Ban Biên Tập Trang spqn.blogspot.com
 Vừa nhận hung tin muộn , Mẹ của Anh Nguyễn Hồng _Khóa 5 Sư Phạm Quy Nhơn . Đã ra đi về Cõi Vĩnh hằng Ngày 01-04-2014 tại Phú Vang , Thành Phố Huế .
         Thành thật chia buồn cùng Anh Nguyễn Hồng cùng toàn Gia quyến . Nguyện cầu cho Hương linh Cụ Bà sớm siêu thoát về miền cực lạc .
                           ( Cảm ơn Chị Đặng thị Diệp và Anh Chí Hải đã chia sẻ )
          

Thứ Hai, ngày 31 tháng 3 năm 2014

CHO DÙ LÀ SỎI ĐÁ

                                                  Tưởng niệm niên trưởng TCS
                                                                                              Đan Thanh
Xao xác màu chiều
Còn lại xót xa
Đêm dài mắt chong
Hoàng hôn khép lá
Ngẩn nhìn trời mơ
Hồn nhiên như hoa như quả
Có thể tình cờ thu xanh êm ả
Và yêu Trịnh
Sẽ thấy môi hồng mùa hạ
Thấy nắng tan vào mùa thu
Cũng chợt bâng khuâng một sớm sương mù
Ráng chiều thắp rừng lá
Lời cỏ, lời hoa, lời của trần gian thênh thang phố lạ
“Xin trả nợ đời, Tình nhớ, Tình xa”
“Một cõi đi về”*
Có giông bão và hoa
Bỏ lại hương, bỏ lại tiếng cười, bỏ ngàn lời ca
Sơn về bến lạ
Một vũng cô liêu không bờ bát ngát mở ra…
Lời nhắn nhủ nghìn sau
Ai cũng cần có nhau
Cho dù là sỏi đá *
   
        (  *Bài hát và ca từ của Trịnh Công Sơn )

Thứ Sáu, ngày 28 tháng 3 năm 2014

Còn một chút gì...

                                                                     Đan Thanh
     
        Chiếc xe đò dừng lại gần đầu cầu,mọi người hối hả ,nháo nhào xuống. Thanh nghĩ, có lẽ đường từ đây , cũng bằng từ bến cuối về nhà ,thế là Thanh vội vàng bước theo.Chiếc xe ù chạy để lại một đám bụi vàng là là bay trên mặt đường
           Chỉ gần 20 km mà chiếc xe cà tàng đi hơn một tiếng đồng hồ, trả khách đón khách , bắt hành khách xuống xe đi bộ qua trạm…nhiêu khê như thế mà phải chấp nhận vì đây là phương tiện duy nhất nối thành phố với quê Thanh
         Dân hai xã đi “ké”trên chiếc cầu kiên cố được quân đội Mỹ xây để phục vụ mục đích quân sự. Không có thành cầu nhưng hai bên cũng có lối dành cho người đi bộ.Cầu bắc qua chỗ khúc quanh của dòng sông, nước từ đầu nguồn đổ về đã có Giăng Đá chắn lại nên không chảy xiết mà trôi lờ đờ chầm chậm
          Chiều đã xuống dần trên bãi ngô bên kia sông. Thanh bước thong thả trên cầu, gió nhẹ xua tan cái nóng bức chật chội mà Thanh phải chịu đựng trên chiếc xe đò có cái tên Mỹ Lệ. Còn chiếc xe nữa chạy cùng tuyến, bệ rạc hơn mà tên gọi thì  giàu sang phách lối :Kim Hoàn “Túy Loan có chiếc Kim Hoàn, Mỗi ngày bốn chuyến Chợ Hàn xuống lên” Không hiểu sao người chủ xe lại đặt cho nó cái tên trái ngược với cái xe thế không biết.
            Qua khỏi cầu, Thanh rẽ vào con đường đất chạy giữa những vườn cây xanh um ,rồi băng qua nghĩa địa của làng. Cái nơi này không u ám lạnh lẽo như những nghĩa địa khác. Những ngôi mộ, đa số là mộ đất nằm lặng dưới những bụi cây ,những đám móc mèo, những cây sim,cây hoa giẽ …
       Trên các bụi cây đó có cơ man nào là  dây leo có hoa trắng ,tên địa phương là hoa giành giành nhưng lũ học trò đặt cho nó một cái tên đẹp đẽ :hoa trinh tâm. Hoa có năm cánh dài ,nở vào lúc hoàng hôn, ngát thơm cả một vùng. Thời tiểu học Thanh  thường chơi trốn tìm , chơi “U” hay vài trò chơi thú vị ở đây. Không khí mát mẻ như trong một vườn cây chứ không buồn tẻ nặng nề như trong nghĩa địa.
          Qua cái ngõ ngói cũ kỉ , cái sân gạch quen thuộc Thanh thấy lòng mình ấm áp và thanh thản ,mọi ưu phiền lo lắng bị bỏ lại phía sau…
          Thanh lớn lên trong sự bình yên ,giản dị ,trong sự yêu thương âu yếm của gia đình ,trong ngôi nhà cổ thân thương ,nơi Thanh dễ dàng đi lại trong đêm tối mà không hề vấp vào bất cứ một cái cột, cái ngạch cửa hay đồ vật nào    

          Sau khi tốt nghiệp sư phạm ,Thanh lấy chồng , cuộc đời Thanh bình dị như được lập trình theo khuôn mẫu : học hết cấp ba, học xong sư phạm, ra trường có việc làm và lấy chồng.
          Nhưng từ đây cuộc đời Thanh đã rẽ sang một hướng khác, người chồng lớn hơn Thanh mười tuổi ,là cháu chít của một ông nghè ông phủ gì đó ở tận La Qua,đã thừa hưởng cái chất gia trưởng hết sức nặng nề từ tổ tiên đã làm cho không khí gia đình lúc nào cũng đặc quánh ,nghiêm cẩn như trong phòng xử,  lúc quan tòa tuyên án.
         Người chồng tuân thủ quy luật “phu xướng phụ tùy”với quy ước bất thành văn: Điều một : chồng lúc nào cũng đúng. Điều hai : Khi thấy chồng không đúng, hãy xem lại điều một. Rồi những cái tát, cái đá khi nóng giận ,những câu chửi rủa khi bực mình đã biến cái gia đình ấy thành địa ngục.Thanh không né đòn, cũng không phản kháng mà cứ im lặng khinh khỉnh nhìn chồng , có thể vì thế mà nhận thêm vài cái tát nữa cũng nên.
         Cuộc sống cứ tiếp diễn như vậy hơn mười năm.  Những vết rạn đã thành rãnh, thành khe sâu
          Một chút mơ mộng , một chút vẩn vơ không còn có chỗ để cựa quậy .Cái mơ mộng nằm bẹp dúm ở một nơi nào đó trong trái tim thỉnh thoảng cũng quẫy đạp đôi lần nhưng không còn đủ sức để ngoi lên , có lẽ chính vì thế mà lúc nàoThanh cũng thấy có một vật nặng đè lên ngực…
          “Từng năm, từng đứa con con, Nàng cười vá mãi vết thương chẳng lành” Nhưng thật là may mắn, chồng Thanh đã quen biết và đi lại với một người đàn bà khác nên cuộc chia tay tưởng như sẽ “ghê gớm” lắm mà hóa ra lại thật nhẹ nhàng, với một điều kiện nhỏ được thỏa thuận ngầm : tất cả tài sản của gia đình người chồng được toàn quyền sử dụng.       
            Thanh muốn giữ chiếc xe Honda cũ để đi lại,nhưng ông ta bảo: Khi nào thằng con lớn đủ mười tám tuổi, ông sẽ giao xe lại.Thanh nhếch mép cười khi nghĩ đến việc mình sẽ bán cái mớ sắt ấy cho bà ve chai sau mười mấy năm nữa. Con cái do Thanh nuôi vì khi Thanh nêu ý kiến ấy trước tòa thì ông ta đồng ý liền. Đây là lần đầu tiên Thanh thấy sự hòa nhã, lịch sự  của chồng sau hơn mười năm chung sống :  Ông không đòi quyền được nuôi con của người cha.
           Mọi cam chịu đã được rủ bỏ.Thanh không tha thiết gì đến của cải được tích cóp bấy lâu. Không biết có quá đáng khi Thanh nghĩ là mình vừa được …ra tù
          Một hôm đi làm về, Thanh thấy căn nhà thuê trống hươ. Mọi thứ đồ dùng đã biến mất . Giường, tủ, bàn ghế…không còn, Căn nhà  trống rỗng. Mấy đứa con ngồi cạnh đống áo quần được lôi ra khi lấy tủ, mỗi đứa ôm khư khư một chồng sách vở .
           Thanh  nghĩ của cải là xe, là nhà, là…,chứ Thanh đâu có ngờ mọi thứ vật dụng tầm thường ấy cũng là của cải và cũng bị lấy đi .
           Tối nay sẽ ngủ ở đâu ? con sẽ ngồi học chỗ nào ? Suýt chút nữa Thanh đã òa khóc nhưng đã kịp giữ lại…
          Thanh cười bảo con: Son nồi, chảo quánh ,và cái tủ lạnh hãy còn.May quá. Hôm nay thứ bảy, cả nhà mình đi ăn bún bò…     
                      
          Thời gian lặng lẽ trôi với cuộc mưu sinh vất vả sau chiến tranh. Thanh cắm đầu cắm cổ kiếm cơm ,để nuôi con ăn học. Khi ngẩng lên thì tóc đã thay màu.
   

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...