Thứ Sáu, ngày 28 tháng 8 năm 2015

Khóc Mẹ

                                                                                                                    Mùa Vu Lan lại về
                                                                                                                    Thơ Đào Văn Tánh k7
                                       

Ảnh nguồn : Anh Hồng Nguyễn 

Mình hạc sương mai một tấm lòng 
Nghĩa tình trung hậu mẹ thủy chung 
Ra đi không đợi mùa xuân đến 
Chẳng gặp con yêu phút cuối cùng 
Năm xưa bên mẹ câu kinh kệ 
Tiếng mõ hồi chuông nhất tâm cầu 
Nay mẹ tiêu dao miền lạc cảnh 
Con về tim buốt lạnh lòng đau ! 
Mẹ ơi ! sinh tử lẽ vô thường 
Nhưng ân tình Mẹ nặng vấn vương 
Thắp nén tâm hương lòng khẩn nguyện 
An lành hồn Mẹ cõi Tây Phương 
Mẹ ơi ! còn lại những người con 
Bên bóng thân sinh tuổi đã mòn 
Xót xa quần tụ như giông bão 
Thôi suốt đời con những héo hon ! 
                                                                              7 - 12 Nhâm Thân
                                                                               ( Trang facebook : Hồng Định )

Thứ Ba, ngày 25 tháng 8 năm 2015

TÔI MUỐN....

                                                                                                                                  Do Phuc Van

                     


      Đã từ giã công việc. Đời sống với cơm áo gạo tiền đã không còn là những lo toan . Nhưng sao vẫn còn những đêm thao thức mất ngủ 
      Hình như trong lòng đang dậy lên những " Tôi muốn " mà đã ấp ủ nhiều năm ở quê người. 
Tôi muốn về thăm lại thị trấn Đập đá. Nơi cất tiếng khóc chào đời. Nơi có giòng sông của tuổi thơ. Tưởng chừng như mới hôm qua tiếng trống của trường tiểu học Đập đá vẫn còn giục giã. Tưởng chừng như mới đây thôi Mẹ mua cho cái áo mưa có đủ cánh tay và nút áo ( trước đó chỉ là miếng nylon cột vào cổ ) . Suốt một tháng trường mân mê chiếc áo : " Trời không mưa con cố lạy trời mưa " nhưng trời không mưa thật. 
      Thị trấn nhỏ bé nghèo nàn nhưng cũng để lại những dấu ấn thật đẹp từ những người bạn thủa " ở truồng tắm mưa " . Một Nguyễn Thái Dương đã có một chỗ đứng trang trọng trên thi đàn. Một Trần Văn Quý một thời đã là " ông lớn " của ngành giáo dục Bình định . Một Tống Anh Hoàng nhiều năm lẫy lừng trên sân cỏ với những cú đánh đầu ghi bàn tuyệt đẹp. Còn những Bùi văn Trí, Văn công Đức, Nguyễn văn Thạnh giờ ra sao ?
      Ngược cao nguyên, tôi muốn lên Ban mê thuộc. Tôi muốn dọc quốc lộ 14 để thăm lại thị xã Gia nghĩa của tỉnh Quảng Đức cũ. Nơi tôi nhận nhiệm sở đầu tiên và cũng là nhiệm sở cuối cùng của một nền giáo dục Nhân Bản Thị xã tăm tối đìu hiu một thời chết với cái tên " Đường không tên , nhà không số , phố không đèn " . Nghe nói người bạn cùng lớp Nhị 5 Tạ văn Nam đã từ lâu có cơ ngơi ở đó, đủ lớn để gọi là " đại gia " .
Tôi muốn tìm xem ra sao xã Phú Mỹ, Bà rịa. Nơi mà một đêm nào của 1982 tôi đã được đưa xuống đó để run rẫy ôm con bước xuống chiếc thuyền gỗ vượt đại dương. 
      Tôi muốn về Qui nhơn thăm lại trường Hải Cảng. Nơi tôi từ giã nghề dạy học vì biết rằng mình không bao giờ trở thành một "giáo viên 
tiên tiến " vừa hồng vừa chuyên. Tôi muốn thăm những người bạn mới chưa một lần gặp mặt. Tôi muốn thăm những người bạn cũ và nhất là những người bạn của 2 năm sư phạm , mà đã 41 năm qua chưa một lần gặp mặt kể từ ra trường Tôi muốn . Thăm đủ. Thăm hết. Thăm không ngại ngần dù bạn đang là " đại gia", " trung gia" hay " tiểu gia " .
      Nhưng thôi thúc mảnh liệt nhất vẫn là bãi biển Qui nhơn. Nơi những tình yêu lớn nhỏ bắt đầu. Thủa mới lớn ấy. Thủa " thèm yêu hơn thèm ăn " thì bãi biển Qui nhơn là chỗ đẹp cho những cuộc hẹn hò. Bãi biển có đường cong tuyệt đẹp, tua tựa đường cong đâu đó ở những cô gái độ xuân thì. 
Tôi muốn ngồi một mình. " lặng lẻ nơi này "nhìn mênh mông biển trời để nhớ Tô Thùy Yên. 
" Ta tiếc đời ta sao hữu hạn 
Đành không trải hết được lòng ta "
      Tôi muốn ngồi nhìn những đợt sóng lăn tăn đuổi bắt vào bờ. Tôi muốn ngồi ngắm hàng giờ những con sóng hiền hoà như thế. 
      Bạn ơi ! Sóng đời thì cuồng nộ nhưng sóng biển Qui nhơn ngàn năm chỉ dạt dào.
                                                                           
Thu 2015
                                                                                         Do Phuc van

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 8 năm 2015

Khúc vui

                                                                                                                                          Bay Nguyen
                               
                                               


Mây thu tháng tám mưa chiều
Giọt thương giọt cảm ít nhiều giọt đau
Chân mây góc biển tìm nhau
Mưa rơi như trút gánh sầu trong tôi
Mỗi người riêng một khung trời
Gió thu man mác ru lời đong đưa
Trong tim vẫn có chỗ thừa
Phập phồng bong bóng cơn mưa nghiêng chiều
...
Một thời giông bão qua rồi
Khúc vui lại đến nay thôi hững hờ
Biển đời như thực như mơ
Ngày mai mây trắng tuổi ngà rong chơi
Thời gian liều thuốc tặng đời
Câu thơ ý nhạc mấy lời tặng ai.
                                                                                    Hương Đài

Thứ Sáu, ngày 21 tháng 8 năm 2015

Quê Ngoại, Ơi Con Sông Ngàn Nhớ…


Châu Thị Thanh Cảm
                        
    Có lẽ cũng như nhiều người, in sâu trong ký ức tuổi thơ của mình là những kỷ niệm về một miền quê xa lơ nào đó, miền quê mà ở đó mỗi sáng mỗi trưa thiu thiu bên cánh võng có câu hát ầu ơ của bà, có những khúc dân ca thắm đượm tình quê của dì của mẹ, những khúc hát đã nuôi dưỡng trong ta chất ngất tình yêu về một miền quê hương yêu dấu. Và với tôi cũng vậy, những năm tháng đầu đời, tôi lớn lên có phần hồn được ủ ngọt trong lời ru của bà, trong câu hò của mẹ, được dưỡng nuôi trong hương đất tình người của một miền quê yên ã nằm bên bờ con sông Lại hiền hòa… Bồng Sơn! Quê ngoại ấy, của tôi…!
      Quê ngoại tôi, một miền quê êm đềm có hàng dừa xanh thả bóng buông mình xuống dòng Lại Giang mềm mại. Con sông dài uốn lượn như một dãi lụa xanh lơ vắt ngang đôi bờ dốc trĩu nặng ân tình. Sông hiền lành và bao dung như có ai đó đã từng ví “Lại Giang như vòng tay mẹ dang rộng để ôm ấp chở che cho đàn con nhỏ”. Mùa hè, sông dịu dàng đằm thắm, sông êm ã lắng trôi, mùa mà dòng sông như “Cô gái đương thì đang trải nằm tắm nắng, để lộ nét đẹp hoang sơ mộc mạc mà rất ư là quyến rũ!” Mùa đông, cũng như bao con sông quê khác của miền Trung, mưa trắng trời cùng ù ù những cơn gió xé qua bờ bãi, lũ dữ kéo về và con sông trắng xóa đôi bờ nhấn chìm thôn xóm, sông lúc này ầm ào hung hãn, sẵn sàng nuốt trôi và cuốn phăng mọi thứ xung quanh. Nhưng rồi, sau phút giây đỏng đảnh giận dỗi ấy, sông lại hiền lành mơn man vỗ về triền cát, lại phủ đầy hương ngọt phù sa tràn lấp đôi bờ!

      Ngoại tôi có tất cả ba người con, hai gái và một trai, mẹ tôi là chị cả và dì là em út. Mẹ và dì  tôi ngày đó được tiếng là hai trong những cô gái xinh xắn trong thôn, dì và mẹ có giọng hát ngọt ngào và tiếng đàn mandolin trong vắt của hai chị em mẹ cứ làm tôi mê tít! Có lẽ mẹ và dì đã may mắn thừa hưởng nét đẹp dịu dàng và năng khiếu bẩm sinh ấy từ ngoại của tôi ? Dì hơn tôi mười tuổi, tôi vẫn nhớ đến dì với một khuôn mặt đẹp và nụ cười hiền! Không biết có phải các cô gái Bồng Sơn ngày đó lớn quyện cùng ngọt ngào hương mía hương dâu, hay nồng say trong ngất ngây hương dừa, hương bưởi của những ngày tháng ba nắng chói? Mà sao đôi mắt của họ cứ trong veo? Nụ cười của họ cứ như mật ngọt, cứ lung linh tỏa nắng?  Những nụ cười, đôi mắt đã từng níu bước bao người…!
     
   Nhà ngoại tôi nép mình dưới những hàng dừa cao vút, nó lọt thỏm an lành giữa một khu vườn rộng bên con đường làng cong cong ở thôn Phụ Đức yên bình, một trong hai thôn nổi tiếng với loại cây trái mọng nước, loại trái cây thủy chung xanh vỏ đỏ lòng, một loại bưởi ngọt thanh mà dân gian đã từng ca tụng…
     “ Ai về Phụ Đức, Trung Lương
        Ai lên Thế Thạnh, An Thường buôn tơ
        Bưởi ngon ít có ai ngờ
        Quà quê thưởng thức bao giờ cho quên…!”
                    

Thứ Hai, ngày 17 tháng 8 năm 2015

MỘT VÀI Ý NGHĨ KHI ĐỌC “HƯƠNG THỜI GIAN ”

                                                                                                                                                Hac Ngan

                                             

Vừa qua  rất hân hạnh nhận được tác phẩm  Hương Thời Gian của Cô Châu Thị Thanh Cảm
gởi tặng., tôi rất mừng .Trước tiên Xin chân thành cảm ơn CôThanh Cảm .  
                                                                                     
 * Sách dày 270 trang,khổ 20x30 thật tao nhã
Đọc từng lời,rất thú vị với cú pháp –văn phong mà Thanh Cảm đã viết  .Tổng số 45 hồi ký và 1 truyện ngắn    Đầu tiên là lời giới thiệu của nữ văn sĩ trẻ Việt Hà.
 *Tôi vốn không hay viết văn,và nhất là nhận định về một tác phẩm .Nên bài viết này có tính cách giáo khoa ,nhiều luộm thuộm,sơ sót,Mong cô Thanh Cảm thông cảm nhé

      I/Tổng quát  … Tình muôn thuở còn vươn
                                 Hương thời gian thanh thanh
                                 Màu thời gian tím ngắt …(Đoàn phú Tứ )
 Đọc thơ củaThi sĩ Đoàn Phú Tứ bạn sẽ thăng hoa tư tưởng rồi hoà lẫn với những trang sách của Thanh Cảm , bạn sẽ nghe tiếng ngọt ngào thi  thứ văn chương Nào mời bạn cùng tôi dạo qua một lượt vào HươngThòiGian * Phàm khi đọc 1 quyển sách ,việc đầu tiên là xem phần trình bày và ấn bản sản xuất 
* a/-Nhà xuất bản Văn Học là nơi uy tín nhất trong văn học nước nhà Thường những tác phẩm được Văn học ấn hành luôn có uy tín về  nội dung hay tác giã (Tôi còn nhớ hồi còn thanh niên Khi vào tiệm sách ,bọn SV chúng tôi,cứ hễ thấy sách của Lá Bối hay An tiêm ấn hành là mua cho bằng được Vì họ đã sàng lọc và chọn những tác phẩm đăc sắc nhất)
* b/- Hình bìa Hương Thời Gian thật ấn tượng và tao nhã:  Một ký ức êm ả của thiếu nữ áo tím, bình thản nhìn về chân trời xa xăm, Biển khơi với từng đợt sóng trắng,xa xa một cánh buồm nặng trĩu ,bồng bềnh những kỷ niệm  một thời :“ Buồn trông cửa bể chiều hôm Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa…Chân mây mặt nước một màu xanh xanh…(Nguyễn Du)
     Ngay cả cách phối màu cũng được tác giả cân nhắc .Sự đối kháng trong bố cục màu theo đinh luật phản phục của triết học đông phương ( Có dịp chúng ta sẽ phân tích nhiều hơn Vì trang viết có giới hạn,và nói nhiều e lạc đề ,xin quý bạn thông cảm)
II / Chi tiết    …
     “…  Khói lam chiều buông chơi vơi… Đã đã mấy chiểu thu lá vàng ngập lối…”
Tiếng hát Phương Dung với bản “ Khói lam chiều “ làm tâm hồn tôi ngất ngây, nhìn khói thuốc oằn mình trong gian phòng chật hẹp,  mình đã có đủ hương vị để thưởng thức  Hương thời gian,
Hầu hết các đề tài Thanh Cảm viết là những hối ức về thời niên thiếu ,những kỷ niệm thời sinh viên , khi dạy học và các lần hội ngộ tri âm : SPQN 
(Theo ý riêng tôi )  Khi đọc Hương Thời Gian , tôi xin chia làm 5 phần như sau”
                              1/-Tình gia đình       2/- Tình thiên nhiên
                              3/-Tình yêu              4/- Tình xã hội(Thầycô Đồng nghiệp con người)
                              5/-Tình mình
 III/- Cảm nhận   “…Vườn thơ của tôi rộng rinh… càng đi xa,càng ớn lạnh (Hàn mặc Tử)  Và xin mời bạn cùng tôi, chúng ta đi xa vào những trang sách, thênh thang  tìm những nét đẹp tiềm ẫn của  :Hương Thời Gian

           1/-  Tình gia đình :            Cánh cò cõng nắng cõng mưa
                                                     Mẹ cha cõng cả bốn mùa gió sương ( Ca dao VN)
*Thanh Cảm có một người cha đáng kính,Thật tuyệt vời khi ở nữa đầu TK 20,lúc nhiều người vẫn còn mang ý thức hệ bảo thủ ,thì Ông Cụ lại phóng khoáng trong giáo dục gia đình .Gần gủi,hướng dẫn con cái theo phong cách nhân bản và khai phóng . Là người trai thế hệ,Ông đã hy sinh tuổi thanh xuân cho đất nước ,rồi mới dấn thân chăm lo hạnh phúc riêng mình .        Một gia đình (Cha tôi trang 13)
 Một người mẹ suốt đời tảo tần lo cho chồng con ,Trong chiến tranh,cũng như lúc kinh tế khó khăn chật vật Bà vui với niềm vui của con cái,và chia sẽ nỗi niềm ưu tư của con mình ,khi con đi xa vẫn nở nụ cười buồn thương nhớ (T57)  Tôi xin chúc mừng CôThanh Cảm với tuổi thọ “Cổ lai hy” của hai Bác

*Với chồng con  :       Nhơn cầu kim ngọc trùng trùng mãn
                                    Ngã nguyện nhi tôn cá cá hiền       ( Cổ thi)
Đó là phương châm sống của người trí thức trong giai đoạn văn hóa đông tây giao thời, mà những giáo sinh thời ấy, ai cũng thuộc nằm lòng và TC đã hiện thực hóa : một gia đình với sự thành đạt của con cái
     *  Suốt quyển sách Tác giã không nói nhiều về chồng con ,duy nhất trang 228 TC đã viết “ Đừng quên con nhé mẹ ơi “ Nói lên tình cảm của mình với nhạc mẩu
Và trang25+ 27 +145 thấy dung nhan người đàn ông đep trai, phong độ (Tôi nghĩ đó là chồng TC ( Nếu không đúng cho xin lỗi trước nhé) 
     * Với 3 cậu trai thành đạt và 1 rồng nhỏ mới chào đời, Thanh Cảm rất hạnh phúc,Trong hàng Cựu giáo viên tụi mình ,ít có người đựơc như thế
Ông bà ta thường nói : “Hửu phước kháng nhi tôn” Chỉ nhìn vào sự thành đạt của con cháu là biết nhà đó hưởng phước đức thế nào .Xin chúc mừng Thanh Cảm

  2/- Tình yêu  :                              Quan quan thư cưu tại hà chi châu
                                                       Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu (Kinh thi Khổng tử)
Từ ngàn xưa tính lãng mạng đã là huyết mạch tâm hồn Và tình yêu trong Hương Thời Gian cũng diễn bộc được sự yễu điệu của thục nữ Yến Lam cùng chàng quận công Trí (Nỗi nhớ dịu êm trang 76) Khi chập chững vào đời ,mấy ai trong chúng ta là không có một vết hằn lưu luyến  (Tôi xin chia buồn với mấy vị chọn người tình đầu cho trọn kiếp trăm năm ) Bởi vì các bạn sẽ không có được cảm giác của YếnLam,khi ngồi trên cầu ,trông vời con nước chảy mà ngâm thơ Hoài Khanh :      “Con sông nào đã xa nguồn
                                                                                          . Thì con sông ấy sẽ buồn với tôi …”
(Còn tôi :  Bây giờ  đang ngất ngây với tiếng hát Hoàng Oanh ,trong ca khúc “Bến giang đầu” của Lê trọng Nguyễn và đọc chuyện tình Yến Lam)

 3/-  Tình thiên nhiên   :: Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát
                                     Bởi vì em vận áo lụa Hà đông …(Nguyên Sa)
* Nắng Sài gòn thật gay gắt như nắng miền trung ,và cũng bực bội khó chịu Chỉ có NS khi gặp lại aó lụa Hà đông là chợt mát, Nào mời bạn cùng tôi nghe TC diễn tả nhé : “Mấy hôm nay trời bổng nắng như đổ lửa,cái nắng gay gắt như thiêu đốt,mang theo làn gió nóng xát vào da thịt…”(trang 200)
           “Sài gòn nắng!Cái nắng đầu hạ hanh hao từng con phố…Nắng như một làn sương  mỏ   mỏng lãng đãng,lững lờ phủ xuống mặt sông vào những trưa lặng gió …”(124)
          Các bạn có thể tham khảo thêmcác trang,137  130 vv…       
         *  Nắng quy nhơn : Tháng 5 Quy nhơnvới những con phố nhỏ nhuộm màu vàng chở đầy sắc hạ…Gió từ biển khơi lùa về mang theo vị mặn chua chát ở đầu môi… “
         *Nắng Miền trung : Nào Sông cầu,Quãng ngãi nơi nào cũng có nét đẹp cả
            Những kỷ niệm trong HươngThờiGian mà Thanh Cảm thường nhắc đến là Nắng 
Ngoài ra còn có những đọan văn mô tả trời Mưa hay các cơn gió lạnh se lòng Vì trang viết có hạn,nên tôi chi tóm tắt sơ lược ,các bạn  sẽ cảm nhận sâu sắc hơn tôi   
         *Những địa danh và cảnh trí mỗi nơi Thanh cảm đi qua,đều  có những nét đặc thù riêng ,và chỉ có ngòi bút Thanh Cảm  là diễn tả được mỗi đặc trưng của mỗi vùng miền  .
                                                                


            Di Linh Đà Lạt hay phố phường Hà nội .khí hậu miền Trung,các nơi ấy chúng tôi  đều có dip đến thăm,Và  Hương Thời gian, như thay tôi ghi lại những  nét văn hóa riêng biệt mà tôi không thể diễn đạt được   (Khoảnh khắc mùa thu HN -,Ở 2 đầu nỗi nhớ vv )                        
           * Ngày còn đi học  những  năm xa xôi,Thầy giáo thường cho chúng tôi học thuộc lòng những bài văn tả buổi bình minh của Trần Tiếu, Tôi đi học củaThanh Tịnh hay  Tự lực văn đoàn  Các vị văn sỹ ấy đã giúp tôi sống hòa với thiên nhiên Về sau này,tôi ít khi thấy những ai lột xác được cảm xúc ấy. Và đến nay đọc Hương Thời Gian, tôi như tìm lại được sự ấm áp của văn chương tả thực dưới ngòi bút Thanh Cảm 

            4/- Tình xã hội             Tình xã hội mà tôi muốn nói là tình đồng môn Sư phạm, tình yêu thương đổng bào và tinh Thầy giáo mà Thanh Cảm đã diễn đạt trong văn chương


 **Cháy lên đi ngọn lửa yêu thương  T232 (Một truyện ký mà tôi đồng cảm nhất)

Chủ Nhật, ngày 16 tháng 8 năm 2015

Họp mặt kỷ niệm 50 năm ngày ra Trường của Khóa 2 Sư Phạm Quy Nhơn

 Họp mặt kỷ niệm 50 năm ngày ra Trường của Khóa 2 Sư Phạm Quy Nhơn
                          tại Thành phố Huế ngày 15-08-2015 .
                                                                                                                 Nguồn ảnh : Chị Sen Pham



                                 

Thứ Bảy, ngày 15 tháng 8 năm 2015

Kỷ Niệm Nào Xa

                                                                                                                                        Ngô Bình

                                             


      Tháng 7 về, Qui Nhơn quê tôi đã vào hè nắng gắt, bầu trời trong xanh không một áng mây. Nắng như những sợi tơ trời vàng óng ả bao trùm cả không gian thành phố. Ánh sáng lung linh làm rực rỡ hơn những bông hoa phượng vốn đã tươi màu…
      Nắng đã lên rồi nắng thắm tươi
      Nắng đi trên lá nắng đua cười
      Nắng lan vạn nẻo màu hoa nắng
      Nắng xuống hồn hoang lả tả rơi…

      Nắng đưa tôi vào hạ, nhắc nhớ về miền ký ức xa, thời tuổi còn thơ dại, tuổi đuổi bướm hái hoa ở một miền quê hương hoang sơ nhưng rất ngọt ngào ấm áp. Chiều nay trời êm, nắng chuẩn bị tắt ở đằng núi phía tây. Từ hướng Ghềnh Ráng tôi cùng mấy người bạn thả bộ đi dạo trên con đường Nguyễn Huệ, con đường quen thuộc mà ngày nào cách đây hơn 4O năm tôi đã từng đi qua nhiều lần. Con đường ngược sau lưng là Ghềnh Ráng, là dốc Mộng Cầm, là mộ Hàn Mặc Tử mà đường lên dốc đá xưa đã có ai âm thầm nghe trăng vỡ, và biển cũng vắng buồn với bờ cát trắng hoang sơ…
     Tôi còn nhớ hồi học đệ nhất cấp ở trường Nữ Trung Học, lớp toàn con gái nên nghịch lắm. Có lần thầy giáo dạy văn bắt chép  phạt. Bị phạt mà cả lớp ai cũng thầm cười. Chiều đó cả bọn ra công viên biển trước trường kê lên ghế đá mà chép, gió biển thổi vào bay tung tóe. Bọn chúng tôi vừa đi nhặt mà vừa cười ngặt nghẽo.

      Tôi có hai người bạn thân là Minh Nhu và Xuân Thanh, cứ sáng đi học, chiều lại rủ nhau đi tắm biển. Nhà Nhu có xe, có tài xế riêng nên chiều chiều Nhu mang xe đến đón hai chúng tôi cùng đi. Ghềnh Ráng đá lô nhô gập ghềnh, chân đứa nào cũng như chim sáo nhảy từ mỏm đá này đến mỏm đá khác để vào tận ở phía trong Bãi Trứng vì ở đó có nhiều viên đá nho nhỏ, láng bóng có hình quả trứng xinh xinh. Kế bên là Bãi tắm Hoàng Hậu, thường thì chúng tôi dừng lại nơi này để tắm. Nhóm ba đứa chúng tôi rất thân thiết nhau, nhiều lần chụp hình chung. Người ta nói chụp ba người là không hay, sẽ có sự chia xa nào đó, không biết có đúng hay không mà khi lên đệ nhị cấp, mỗi đứa theo một ban học khác nhau. Rồi sau 75, tôi còn ở lại quê hương,  hai bạn tôi mỗi người một hướng ở bên kia nửa vòng trái đất… Không biết các bạn ấy có khi nào nhớ về cái thời còn thơ dại ấy không…Giờ đây nhớ lại tôi thấy lòng man mác buồn muốn rơi nước mắt. Đã nửa thế kỷ trôi qua với bao năm tháng nhọc nhằn, ai cũng bận bịu với cuộc sống riêng, đâu dễ ai có thời gian nghĩ về bạn bè…Bây giờ nhìn lại, ai cũng đã trên lục tuần, tuổi đời đã cao, cuộc sống đã ở bên kia sườn dốc, có nhớ nhau cũng chỉ để trong lòng, tất cả đã chôn vùi theo năm tháng thành những kỷ niệm nào xa…

      Ghềnh Ráng dặm dài đã cho tôi những kỷ niệm khó quên ở cái tuổi hoa tuổi mộng, cái tuổi đẹp nhất mà ai cũng chỉ trải qua một lần. Nay đã qua đi lâu rồi nhưng nó vẫn nằm đâu đó trong trái tim tôi…
     Chúng tôi chầm chậm tiến về phía trước, bên trái là Quân Y Viện 13, là trường Công Nghệ Kỹ Thuật, là trường Sư Phạm Qui Nhơn. Bên phải là biển, biển quê tôi đẹp lắm, ngày đêm sóng vẫn ôm bờ cát với những hàng dương vi vu trong gió, nơi chúng tôi vẫn thường đến đó thả hồn thơ mộng. Xa xa có những con tàu đánh cá lênh đênh. phía trái là mũi Yến, Nhơn Lý. Trước mặt, giữa khơi xa nhô lên một hòn đảo nhỏ, đó là Cù Lao Xanh, nơi mà năm nhị niên chúng tôi đã từng đến cắm trại. Nhớ lại sáng hôm đó, ở bến cảng Qui Nhơn, chiếc salan rộng đón chúng tôi lên tàu, ban đầu ai cũng tươi tỉnh đùa giỡn…nhưng sau đó thì ôi thôi, tôi và một số bạn say sóng lắc lư, trời mây như chao đảo, phải dựa vào boong tàu chịu đựng suốt mấy tiếng đồng hồ. Giờ đây bãi biển đã mọc lên nhiều nhà hàng khách sạn, thỉnh thoảng mới có con đường chạy ngang ra biển. Biền buổi chiều thật đẹp, trên bầu trời nhiều đám mây trắng bay, hoàng hôn màu tím biếc, sóng vẫn vỗ rì rào, nhún nhảy theo từng nhịp bơi của những đoàn người lô nhô tắm ở ven bờ.
                                

    Bước chân tôi về trước cổng trường Sư Phạm, nơi tôi đã từng hai năm gắn bó. Nhìn vào trường lòng tôi bỗng chùng xuống bùi ngùi, Hàng dương già dẫn lối vào trường vẫn còn đó. Cái xà ngang nối hai dãy A và B vẫn còn đó với những dây hoa leo nở hoa tím hoa vàng. Tôi còn nhớ lớp 1.11 thường học ở dãy A, chỗ tôi ngồi là phía bên trái dãy thứ 3 của lớp. Các bạn lớp tôi, ngoài người Qui Nhơn còn có các bạn đến từ Quảng Tín , Quảng Ngãi, Phan Rang, Gia Lai, Sông Cầu, Tuy Hòa…ai cũng dễ mến hiền hòa và thân thiện. Tuổi thanh xuân ai cũng sẵn sàng, năng nổ, tích cực trong các hoạt động ở trường, hoạt động xa hội, sinh hoạt cộng đồng, nghiên cứu địa hương…đặc biệt là hoạt động văn nghệ. phong trào văn nghệ lớp tôi rất nổi bật, năm nào cũng đạt giải, do vậy các thầy cô cũng rất quan tâm. Thầy BS Thắng dạy y tế, thầy Hoàng Hy dạy nhạc…Nhớ lại năm nhất niên trước khi thi, thầy Thắng tuyên bố, nếu lớp 1 chúng tôi đạt giải thì thầy sẽ bao cho một chầu, ai ngờ lớp đạt giải thật với vũ khúc Hoa Hồng, thế là thầy phải giữ lời hứa, đưa hết ban văn nghệ lớp tôi xuống nhà thầy Bồn một bữa thả ga…
                                                       


     Năm nhị niên thi văn nghệ với tiết mục Hòn Vọng Phu, trước đó bạn Thanh Cảm, trưởng ban văn nghệ lớp, đã chọn Kiêm Ngọc Anh làm chinh phụ nhưng rồi sau cùng lại đổi vai ấy cho tôi…chỉ mấy ngày thôi nhưng với sự cố gắng của cả đội, tiết mục cũng đã đạt giải ba khiêm tốn. Ngày mãn khóa ra trường, chúng tôi diễn Hoạt Vũ Thể Thao ở hội trường được rất nhiều người khen ngợi. Rồi đêm mãn khóa ra trường với Câu Chuyện Lửa Tàn của thầy hiệu trưởng, giờ vẫn còn vang vang tiếng nổ lách tách của đồng lửa hôm đó… Thầy ơi, làm sao chúng em quên được đêm không ngủ và Câu Chuyện Lửa Tàn…

     Tôi còn nhớ ngày ấy, chuyến đò cập bến ở quê hương xa của mình lần đầu tiên về Quảng Tín, nhận nhiệm sở ở Tiểu Học Bình An, Thăng Bình. Tuy thời gian ở đây không lâu nhưng thấm đậm tình thầy trò bè bạn…Người xứ Quảng vốn hiếu khách, nhà tôi trọ có con trai ông chủ nhà cũng là giáo viên dạy ở Duy Xuyên, cuối tuần thường đưa bạn về nhà chơi…Trong đám bạn ấy có anh Xuân, anh Tuấn, K1O, cũng là đồng hương Bình Định, tính các anh vui vẻ và hay pha trò. Có lần, cả nhóm rủ nhau đi câu ếch đêm đem về nhốt ở ngoài sân để hôm sau làm tiệc, nửa đêm rọi đèn ra thăm, không còn một con, chúng đã nhảy đi đâu mất hết…
                                  



     Rồi 23.4.75, Chia tay Tam Kỳ - Quảng Tín  , chúng tôi tìm cách về quê. Thế là cùng với anh Tuấn có vóc dáng nhỏ nhắn này và một anh Tuấn khác có vóc dáng cao to hơn, chúng tôi ra Đà Nẵng, vì ở đó có anh Đặng Nhơn K8 dạy chung trường chúng tôi giúp đỡ. Những ngày này, chúng tôi chứng kiến Đà Nẵng chuyển mình di tản , tôi được anh Nhơn gửi ở nhà một người bà con ở đường Trần Hưng Đạo. Sau 1975, tôi về lại quê mình, chưa kịp một lời cảm ơn đến anh Nhơn. Từ đó đến nay, chúng tôi bốn người chưa ai gặp lại lần nào, mỗi người một cuộc sống riêng chưa nhận được tin nhau, bởi vậy mỗi lần nhớ lại là lòng buồn lắm, nước mắt cứ muốn rơi, đó là những kỷ niệm tôi không thể nào quên được…
     Đất Quảng ơi ta có duyên gì
     Mà nhớ mãi Tam Kỳ, Đà Nẵng

     Nơi nào trên đất nước mình cũng đều đẹp mặc dù bom đạn chiến tranh tàn phá cũng không ít…Những chiếc cầu đã gãy, những tường nhà loang lỗ vết đạn, những chiếc xe bị đốt cháy trần trụi, đen ngòm… nhưng hai bên đường vẫn xanh một màu lá. Dòng sông vẫn xanh trôi và biển thì vẫn rì rào sóng hát…
    Về quê mình, tôi nạp đơn xin đi dạy lại và được nhận về trường Ngô Mây, Qui Nhơn, ngôi trường mà thời tiểu học tôi đã từng học và có nhiều kỷ niệm vui buồn ở đó…Ở đây tôi đã gặp những giáo viên nam năng nổ tốt bụng, những giáo viên nữ hiền lành, dễ thương, đa phần là bạn bè đồng môn của tôi từ dưới một mái trường Sư Phạm Qui Nhơn, các bạn thật thân ái và gần gủi như đã quen thân từ lúc nào.
     Ở Ngô Mây bốn năm , tôi chuyền về Nhơn Bình rồi về trường Bùi Thị Xuân, nơi dừng chân sau cùng của quảng đời làm thầy của tôi. Học trò tôi giờ gặp lại ai cũng có cháu nôi ngoại cả rồi, thế mới biết mình đã bước vào hoàng hôn cuộc đời rồi đó. Chúng tôi, bạn nhỏ nhất cũng đã lục tuần, các thầy cô tuổi cũng đã cao hơn nhiều lắm…Qua các lần họp mặt, các thầy mà tôi thường gặp là thầy Tháo, Thầy Hy, thầy Linh, thầy Hỷ…anh Dũ. Thầy hiệu trưởng thì ở quá xa nhưng lần nào thầy cũng gửi thư chúc mừng, chứng tỏ lòng thầy luôn hướng về trường xưa trò cũ. Về Bến Xưa lần này vì tuối cao sức yếu nên nhiều thầy cô không có mặt, bạn bè cùng lớp thì về cũng chỉ bảy, tám người, vì cuộc sống mỗi người mỗi nơi, một số bạn khác thì đã mãi mãi đi xa, nhớ đến các bạn ấy lòng tôi xót xa lắm…Tuy vậy chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc, vẫn luôn nhớ về nhau, hy vọng sẽ có ngày chúng tôi cùng hội ngộ.
                                                                                                 

     Tôi tần ngần đứng ở cổng trường, các bạn tôi hỏi sao đi chậm vậy, Ừ tôi muốn đi chậm và dừng nơi này thật lâu, để nổi nhớ đong đầy nhiều hơn nữa, để kỷ niệm được đậm sâu hơn.
     Nếu có lần ai qua ngang trường cũ
     Hãy âm thầm nhớ chút hương xưa
     Còn trong tim bao kỷ niệm vời xa
     Gom nhặt lại làm hành trang cuộc sống
     Gió biển thổi mơn man nghe man mác, lòng nghèn nghẹn với những hoài niệm xưa, nước mắt trào ra từ lúc nào, những giai điệu của bài Nửa Hồn Thương Đau bỗng dậy lên trong tôi…
      Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa, cho tôi về đường cũ nên thơ, cho tôi gặp người xưa ước mơ…

     Tôi lặng lẽ bước đi, bóng đêm trùm xuống, đường phố đã lên đèn…

                                                                             Qui Nhơn, hạ tuần tháng 7. 2O15
                                                                                               Ngô Bình

Thứ Sáu, ngày 14 tháng 8 năm 2015

Video Chương trình văn nghệ Họp mặt thường niên Sư Phạm Quy Nhơn Hải ngoại kỳ thứ 24

                                                                                                                                Nguồn : Thac Hoang
        Hội ái hữu Sư Phạm Quy Nhơn Hải ngoại
        Họp mặt thường niên kỳ thứ 24
        Westminster _ CALIFORNIA
        09 Aug 2015
                                                 

Thứ Năm, ngày 13 tháng 8 năm 2015

Mẹ tôi

                                                                                                                                   De Nguyen
                       

                             
                              Suốt đời này
                          Giải bày chưa có hết
                          Sự hy sinh
                          Và gian khổ mẹ mình
                          Mẹ cho cả
                          Những thứ tình mẹ có
                          Mẹ yêu con
                          Để con được mọi điều
                          Mẹ chấp nhận
                          Thiếu thiếu nhiều riêng mẹ
                          Để cho con 
                          Đầy đủ với bạn bè
                          Mẹ san sẻ
                          Thêm cho con mạnh mẽ
                          Bước vào đời
                          Mẹ lấy đó làm vui
                          Mẹ tôi đó
                          Sống trong thời loạn lạc
                          Tránh đạn bom
                          Còng lưng gánh con mình
                          Chạy hối hả
                          Chưa một lời than thở
                          Suốt cuộc đời
                          Che chở với chở che
                          Mẹ vẫn khỏe
                          Đàn con thêm mạnh khỏe
                          Mẹ chỉ cười
                          Khi đất nước bình yên
                          Đàn con đó
                          Còn nguyên và nguyên vẹn
                          Thời đói kém
                          Theo sau thời chinh chiến
                          Mẹ vẫn còn
                          Chút sức bón chăm con
                          Được no đủ
                          Như mọi người no đủ
                          Con lớn dần
                          Từng đứa đã thành thân
                          Chưa báo hiếu 
                          Đáp đền công trời biển
                          Mẹ vội già
                          Vội bỏ nét thanh xuân
                          Lưng còng dần
                          Đôi mắt cũng lờ đi
                          Từ khi ấy
                          Đàn con càng trông thấy
                          Trách nhiệm nhiều
                          Mẹ hưởng chẳng bao nhiêu
                          Mẹ yếu dần
                          Nhưng bội phần thỏa mãn
                          Vì cháu con
                          Đã sung túc nên người
                          Thương người mẹ
                          Thương một trời không hết
                          Và sau cùng
                          Trút hơi thở chín lăm
                          Tôi cứ ngỡ
                          Mẹ tôi còn đâu đấy
                          Mẹ đi rồi
                          Hơi thở hãy còn đây
                          Trăm lạy mẹ
                          Nguyện cầu sâu giấc ngủ
                          Cõi vĩnh hằng
                          Nơi ấy mẹ bình yên

Thầy và Trò Lớp 1 _ Khóa 10 ( 1971-1973 )

                                                                                                                                 Tran Duc Nguyen
                                                 


             


 DANH SÁCH LỚP1-K 10 SPQN 1971-1973
Tt : Họ và tên : số đt ;Nơi ở hiện tại
1 : Nguyễn đình Quảng : 0914074890 : Phú Yên
2 : Huỳnh văn Chỉ :
3 : Đặng kì Phương : 0563523995 : Sông Cầu
4 : Lý xuân Đài : 0933773546 : Đồng Nai
5 : Trần đức Nguyên : 0976215056 : Bmt-Daklak
6 : Đoàn nhật Tân : 0918582332 : Sài gòn
7 : Trần thị Diệu : : Sài gòn
8 : Cathy Hua (Hữu Chí):2804036592 : USA
9 : Hoàng thị Bạch Yến : 01668840168 : Q Ngãi
10: Đoàn thị Hà :
11: Nguyễn thị xuân Diệu : 09888840168 : Q Ngãi
12: Oanh : : USA
13: Võ thị Hà : : Q Ngãi
14: Nguyễn văn Lộc : : Bình Định
15: Nguyễn vĩnh Thái : 0903701961 : Sài gòn
16: Lê văn Bản : : Bình Định
17: Võ hồng Nhi : : USA
18: Ngô thị Thạnh : 0573875373 : Sông Cầu
19: Phan Tín :
20: Đặng thị Bích : 01202491860
21: Nguyễn thị Kiều : : USA
22: Võ thị Hào : : Bình Định
23: Nguyễn thị Nhuận : : USA
24: Nguyễn thị Hồng Thuyên : 0553843346 : Q Ngãi
25: Lâm Thạnh :
26: Huỳnh văn Kháng :
27: Nguyễn đình Ái : : Bình Định
28: Nguyễn văn Thời
29: Nguyễn Bén : Bình Định
30: Lê văn Thảo : 0935941102 : Q Ngãi
31:Phạm anh Dũng: : Phú Yên
32: Bưởi :
33: Đổ Trác :
34: Trần đình Hoàng: : Phú Yên
35: Văn
36: Huyền
37: Phan bá Diệp
38: Huỳnh Ngọc: 0905776631 : Q Nam
39: Phan Đức: 0908251128 : Sai gòn
40: Đổ Tám: 0907184008 : Sài gòn
41: Nguyễn đình Toàn :
42: Đính: : Sài gòn
43: Cái minh Hiền: 01683800061 : Bình Định
44: Kiến:
45: Hùng:
46: Đặng đình Phương:
47: Lang : : USA
48: Cường:
49 Cẩn :
50: Tùng
51 Nguyễn văn Sinh : : Quảng Ngãi
………………………………………………………………………
Những bạn đã mất:
1 : Lê duy Mẫn
2 : Trần thị Ngọc Anh
3 : ...... Mai
4 : ..... Tân
5 : Tạ Bình
6 : ...... Sơn
Do hoàn cảnh và một thời gian dài không liên lạc được với nhau nên chúng tôi không nhớ chính xác Họ và chữ lót,số đt,và còn đến 10 bạn chúng tôi chưa có hình ảnh hiện thời.Rất mong quý bạn hữu, những ai có hình ảnh của anh Lang,anh Đính.anh Toàn,anh Cẩn,anh Cường,Đổ Tám,Cái minh Hiền,anh Tùng,Đặng đình Phương,anh Hùng của lớp 1/k10 xin post lên cho chúng tôi,rất mong,cảm ơn.

                     

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...