Thứ Sáu, ngày 31 tháng 7 năm 2015

Cảm ơn cuộc đời Cảm ơn mọi người…

                                                                                                                             Châu thị Thanh Cảm

                                         


      Tháng 7, sáng sớm, bầu trời xanh, mây hồng và những hàng cây lao xao gió. Buổi sáng mùa này, những con đường cứ nghiêng nghiêng từng hạt sương mờ. Mùa thu về sớm. Lá vàng lác đác rơi trên lối đi. Con phố liêu xiêu. Hàng cây trở màu thay lá. Mưa thu về tựa những khúc ru, thưa nhẹ, xao buồn. Những ngày tháng 7, Bến Xưa chờ đón chúng tôi quay lại, Bến Đợi của những con đò cũ trở về…

      Xôn xao từ tháng 5, cựu giáo sinh Sư phạm Qui Nhơn chúng tôi ở Huế đã bắt đầu cho mùa họp mặt, rồi Quảng Trị, Quảng Ngãi cũng tiếp nối quay về…Tháng 6 với Khánh Hòa, Phú Yên…và bây giờ là Bến Xưa Sài Gòn tháng 7. Đã rất nhiều lần rồi tôi cùng các anh chị, các bạn trở về, gặp gỡ hàn huyên, nhưng vẫn thế, mỗi lần, vẫn cứ thấy trong lòng bồi hồi, vẫn cứ nghe trái tim mình nôn nao chờ đợi…Sài Gòn bao ngày vẫn vậy, vẫn ồn ào, hối hả, nhưng lại có những sáng chủ nhật không cần vội vã lo toan, nó lặng lẽ và chậm rãi trên từng góc phố, vỉa hè…Một chút lặng để ta chợt nhận ra ý nghĩa cuộc sống, một chút chậm lại để thấy lòng từ tốn, bao dung, để ta bình yên tìm đến nhau bằng tình bạn ngan ngát, chân thành!

      Bến Xưa, một cái tên nhắc nhớ trong ta bao điều, một điểm đến lộng thơm hương đồng cỏ nội. Bến Xưa, bến đợi những con đò bao năm rời bến, nơi trở về neo đỗ thương thuộc của những tâm hồn luôn đi kiếm tìm nhau… Bến Xưa của buổi sáng 5.7 hôm ấy cứ như một bức tranh yêu thương tổng thể nhiều sắc màu mà anh chị em chúng tôi đã vẻ nên bằng rưng rưng cảm xúc, đã tô đậm nên bằng những nét buồn vui không dễ thành lời…

      Bao nhiêu năm tháng nổi trôi, rồi không biết từ lúc nào… từ âm ỉ ngọn lửa âm thầm nào chờ ngày bùng lên ấm áp…từ những trái tim luôn hướng về nhau cứ thôi thúc nôn nao… Anh chị em đồng môn chúng tôi từng khóa, rồi cả 13 khóa cứ thế mà tìm về, để tay bắt mặt mừng, để yêu thương san sẻ. Tôi nghe kể, những ngày đầu tiên, khi truyền thông còn chưa thuận tiện và dễ dàng như bây giờ, các anh chị ở khắp nơi đã phải vất vả kiếm tìm từng người một, rồi những lần họp mặt đầu tiên ở mỗi nơi, mỗi tỉnh thành ra đời, chỉ với mười hay vài mươi người thôi, mà ấm áp nghĩa tình, mà bồi hồi xúc động… Rồi từ đó, chúng tôi cứ thế mà tìm nhau, gọi nhau, đến với nhau, trong nước cũng như hải ngoại, suốt mấy mươi năm, và bây giờ, bất cứ nơi đâu, Quảng Trị, Huế, Đà Nẵng, Quảng Ngãi hay Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa… của miền Trung dầu dãi, cho đến Đà Lạt, Daklak…trên cao nguyên nắng gió đại ngàn và Sài Gòn, miền Nam hai mùa mưa nắng hay những lần họp mặt ở hải ngoại xa xôi… Mỗi một lần đi, mỗi dịp trở về là mỗi lần anh chị em chúng tôi, vài ba trăm người, có khi lên đến cả ngàn người như lần về Qui Nhơn trường cũ nhân kỷ niệm 5O năm ngày thành lập ngôi trường mang nhiều kỷ niệm, tất cả tay trong tay, lòng hòa lòng mà nhoi nhói con tim, mà thương yêu lắng đọng…
                  

      Lần này, Bến Xưa Sài Gòn đón chào nhiều thầy cô giáo cũ và gần 25O anh chị em cựu giáo sinh 13 khóa chúng tôi trở lại. Cũng là thầy cô với mái tóc pha sương, là bạn bè với mái đầu đã bạc…Cũng những cái nhìn ngỡ ngàng rồi òa vỡ, những cái ôm ấm chặt tình bạn tình người, những cái nắm tay trọn tình vẹn nghĩa…Mà sao, mỗi một lần, cảm xúc trong tôi một khác, nó tràn đầy hơn, đằm thắm hơn, cứ như một dòng suối yêu thương dịu dàng lan chảy… Cảm xúc ấy, nghĩa tình ấy, bao lần rồi nó dâng tràn, bung vỡ, để nửa đêm về sáng tôi lại khắc khoải ưu tư trên từng *hím chữ, trên từng sợi nhớ. Thời gian cứ qua đi mà hương của nó thì vẫn còn ở lại, tôi góp  nhặt, tôi chắt chiu, từ trong miền ký ức sâu thẳm ấy, cùng với sự động viên của mọi người, Hương Thời Gian, cuốn sách đầu tiên của tôi cũng dần thai nghén, hình thành và ra đời cùng với những tấm chân tình luôn bên tôi sánh bước!

      Nói như Nguyễn Thị Việt Hà, một nhà văn trẻ, ai cũng có thể trở thành nhà văn cho chính cuộc đời mình. Hương Thời Gian của tôi cũng thế, trong lặng lẽ đời mình, trong góp nhặt tháng năm, nó được viết suốt dọc dài cuộc sống, nó lưu giữ ký ức buồn vui cho cả đời người, những ký ức mà như một người anh đồng môn đã chia sẻ, nếu nó được nuôi dưỡng từ tình thương trong sáng, chân thành thì tự nó sẽ tỏa hương thơm và lưu giữ mãi với thời gian…Rồi một ngày, sau bao đợi mong, Hương Thời Gian cũng đã hoàn thành bằng những yêu thương, bằng những tấm lòng, bằng những nôn nao đón chờ tràn vỡ…Và một ngày, tôi đã rơi nước mắt hạnh phúc khi thật sự được thấy, được ôm lấy nó, được nâng niu nó trên tay trong ngỡ ngàng cảm xúc… để hôm nay, ngày chúng tôi trở lại Bến Xưa, và cả những tháng ngày sau nữa, những trang quý giá ấy, tôi trân trọng riêng tặng cho người cha đã khuất, cho người mẹ đã già, cho người thân, cho thầy cô, bạn bè, học trò tôi…những người mà tôi vô cùng yêu quý!
                             

      Bây giờ, đêm cũng đang chuyển dần về sáng, mưa ngoài kia lặng lẽ, từng chiếc lá cong mình rũ xuống những giọt nước tròn căng, vụn vỡ…
      Cũng như bao lần khác, cứ sau một lần họp mặt tôi lại để lòng mình trải dài trên bàn phím. Lần này trong tôi có một chút gì đó khác hơn, nó chùng xuống sâu hơn trong những khoảnh khắc lạ kỳ…Thương làm sao quý thầy cô đã không lỡ hẹn một lần nào dù tuổi cao sức yếu…! Quý làm sao những anh chị đồng môn dù cho tóc đã phai mà đôi mắt thì vẫn cứ long lanh, nụ cười vẫn cứ rạng rỡ khi thầy trò gặp lại…! Và cũng yêu làm sao những người bạn cùng lớp của tôi đã từ những miền xa tìm về đây mong nhìn lại bạn cũ thầy xưa sau bao năm rồi không thấy…! Một chút ngỡ ngàng nhìn nhau, nhận ra nhau, thấy thương quen qua nụ cười ánh mắt, rồi đôi bàn tay tự nhiên tìm lấy nhau ấm áp, rồi cũng tự nhiên ôm vào nhau thật chặt mà không còn e lệ, rụt rè như những ngày nào xưa đó…

      Không gian tĩnh lặng…Tôi ngồi đây, từng con chữ cứ nhấp nháy, từng hình ảnh cứ bềnh bồng trở về và từng dòng từng dòng cứ lần lượt hiện ra mà lòng mình thì nghe bình yên, thương quá…! Càng thương hơn, càng quý hơn  khi Hương Thời Gian ra đời đúng vào dịp chúng tôi quay về Bến Đợi thân thương…Và, tôi cũng hạnh phúc vô cùng khi những chắt chiu góp nhặt ấy đã nhận được rất nhiều sự ưu ái từ quý thầy cô, anh chị đồng môn và bạn bè thân thiết. Nhiều cuộc gọi sẻ chia, hằng trăm tin nhắn yêu thương của mọi người từ khắp nơi xa gần gửi đến. Những tình cảm yêu mến chân thành và khích lệ, cho tôi, cho Hương Thời Gian, và có cả những mến yêu trong chờ đợi, trong trách móc giận hờn… nhưng tất cả với tôi, ôi… sao mà thương mà quý!

      Một lần, một lần nữa, cho tôi được nói lời Cảm Ơn đến cuộc đời này, vì cuộc đời là một quà tặng vô cùng quý giá…
      Cho tôi được gửi lời Cảm Ơn đến tất cả những người mà tôi yêu mến, những người đã mến yêu tôi và cũng đã có lúc dỗi hờn…nhưng tất cả vẫn luôn bên tôi để cùng san sẻ buồn vui, đã cho tôi biết quý trọng và yêu thương hơn cuộc sống…
      Xin Cảm Ơn, cảm ơn những người thân yêu đã bước cùng tôi trong một cuộc hành trình, đã cùng tôi đưa Hương Thời Gian nhẹ nhàng lan tỏa…
       
      Cho tôi như khúc ca, bay đi xa rất xa
      Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người…  


                                                                    Sài Gòn đầu thu...
                                                                                                      Châu Thị Thanh Cảm


                                                                                  • Nếu chỉ còn một ngày để sống (Hoài An )
                                                                             

      





Thứ Ba, ngày 28 tháng 7 năm 2015

NGẬM NGÙI

                                                                                                                                       Irene

                             



Hoàng hôn chầm chậm buông. Mây xám giăng ngang kéo đất trời tối sầm lại và mưa...
Một mình trong nhập nhoạng của đêm, nhìn mưa rơi làm cảm xúc buồn trong tôi tăng thêm cung bậc và đưa tôi về với những kỷ niệm xưa.
Nơi ngôi trường Sư Phạm ngày ấy, tất cả chúng tôi với lứa tuổi mười tám, đôi mươi phơi phới niềm tin và yêu thương cuộc sống. Chúng tôi vô tư, vui đùa cùng mưa nắng với tháng ngày bên nhau. Hai năm, thời gian không nhiều nhưng sao nó lại in sâu vào tâm trí mỗi một người giáo sinh. Rồi sau đó hồ hởi xách balô ra trường với biết bao nhiêu hoài bảo…Mùa xuân 75, chúng tôi trôi dạt mọi phương không ai biết ai về đâu?! Để rồi bốn mươi năm sau gặp lại nhau khôn xiết vui mừng nhưng bên cạnh đó là ngỡ ngàng do sự tàn nhẫn của thời gian.
Rất nhiều người bạn, hình hài thay đổi khiến chúng tôi không nhận ra nhau? Khi từ từ chậm rãi nhìn thật lâu, tôi mới nhận ra một số bạn, trước tiên là nhờ nụ cười…Trong số các bạn tôi nhận ra sớm nhất đó là bạn Mai Trọng Tài vì bạn Tài có nụ cười rất tươi tắn, dáng dấp nhỏ con, giọng “nẫu” khàn khàn…
             

Thứ Hai, ngày 27 tháng 7 năm 2015

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2015

Vui Họp mặt

                                                                                                                                       Ky Nguyen

                                             
Thầy và Tró xưa 

                            Mỗi lần họp mặt lại nôn nao.
                            Bạn cũ…biết có gặp đông đủ?
                            Tuổi già như chiếc lá vàng úa.
                            Thoảng cơn gió nhẹ cũng chao nghiêng.

                            Tháng 7 – Quy Nhơn – mùa họp mặt.
                            Xôn  xao “ áo mão” đón người xưa.
                            Ta như sống lại thời hoa mộng.
                            Quên hết buồn vui chuyện cuộc đời.

                            Cùng ôn kỷ niệm, cùng hoài nhớ.
                            Một thời Sư phạm – tuổi hoa niên.
                            Cám ơn cuộc đời còn gặp gỡ.
                            Tri kỷ, tri âm… biết bao tình…

                            Mong sao sức khỏe còn bền mãi.
                            Ta lại gặp nhau thỏa tình già.
                            Một mai… dẫu có xa, xa  khuất...
                            Tình nghĩa  đồng môn ... vẫn ấm lòng
                                                                                                                                          Kn

Thứ Sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2015

THÁNG BẢY , LOANH QUANH MƯA NẮNG

                                                                                                                                              Huu Do

                               

                     Tháng bảy có chi đâu đợi với chờ
                     Sáng nắng chiều mưa gieo ca tình tự
                     Trên bàn phím
                     Gõ đều cách khoảng
                     Chở mưa ...nắng đi qua
                     Ngày chậm lại ...tháng dài ra
                     Mình hỏi mình nên dừng chân quán cũ
                     Để chỉ một mình
                     Cắn giọt cà phê
                     Đường phố nhỏ nhìn ra đã hết
                     Ngắn lạ lùng như giữa nắng và mưa
                     Mưa không đủ buồn...có nắng nhẹ ôm vai
                     Mưa đi về
                     Sợi ngắn bay bay
                     Nắng đi qua
                     Ôm nắng
                     Nắng vàng tan !
                                                         
 Đỗ Hữu

Tin Buồn

                                                                                                                                             



        - Quý Thầy Cô cựu Giáo sư Trường Sư Phạm Quy Nhơn  1962-1975 . 
       - Ban liên lạc cựu Giáo sinh  Trường Sư Phạm Quy Nhơn 
       - Ban biên tập Trang spqn.blogspot.com
       - Quý Anh Chị em Cựu giáo sinh đồng môn các tỉnh thành trên toàn quôc và hải ngoại .
     *   Được tin : Qua Trang Facebook của Anh Huynh Kim Thach :
     Xin được thông báo cùng tất cả quý thầy cô và anh chị em đồng môn SPQN gần xa:
     Sáng nay 24/7/2015 bạn Mai Trọng Tài, cựu giáo sinh lớp 6k11 SPQN đã về "Nơi cuối trời quên lãng".
                                    MAI TRỌNG TÀI
Sinh ngày 1/1/1954 tại Phước Hiệp, Tuy Phước, Bình Định.
Ra trường dạy tại trường tiểu học cộng đồng An cư, Hòa Bình,Ban Mê Thuột.
Sau 75 dạy tại Phước Nghĩa, Tuy Phước,Bình Định. 
Năm 1988 lên Đăk Lăk dạy học tại Earknôp tới năm 1991 nghỉ dạy, ở nhà làm rẫy tới nay. Có 4 con, hai trai, hai gái đã trưởng thành
ĐC:Thị trấn Eakar nôp, huyện Eakar, Đăk Lăk
                                                                       ĐT: 01228770437
email: maixuanvang2005@yahoo.com ( con )
     Đã mất hồi 06h ngày 24/7/2015 tức ngày mùng 9/6/ Ất Mùi .
Lễ nhập quan hồi 13 giờ cùng ngày
Lễ di quan lúc 06h ngày 27/7/2015 từ Eakar DăkLak về Bình Định và an táng tại nghĩa trang quê nhà: Thôn Giang Nam Phước Hiệp, Tuy Phước, Bình Định.

                       Xin được thành kính phân ưu cùng tang quyến
                   

          
Ảnh nguồn : Trang Lớp 6 K11spqn

Thứ Tư, ngày 22 tháng 7 năm 2015

Nhớ lúc dạy ở Trường Phước Lộc(Kỳ Trung, Tam Kỳ, Quảng Tín), 1974.

                                                                                                                                         Nguyen Xuan
                                                                                                                                         Khóa 11

                           

Ảnh Le Ngoc Son _ Khóa 11 

                          Trường nằm trên đồi cát
                          Ngó xuống dòng Trường Giang
                          Giữa rừng dương bát ngát
                          Sóng biển vỗ ngang tàng
                          Lũ học trò ngơ ngác
                          Quần áo thật cơ hàn
                          Cả lớp ngồi nhếch nhác
                          Nắng lên vở đầy trang
                          Ở Kỳ Trung xa lắc
                          Có một ông giáo làng
                          Đêm chong đèn ngồi bắt
                          Bọ chét biển tràn lan
                          Làng biển nghèo xơ xác
                          Chẳng có một quán hàng
                          Bữa cơm ăn một bát
                          Độn rất nhiều khoai lang
                          Chiều mò lên đỉnh cát
                          Ngồi chơi trước biển hoang
                          Nhìn ngư dân chất phác
                          Căng lưới dưới chiều vàng...
                          Có khi buồn man mác
                          Lại qua chuyến đò ngang
                          Một đêm cùng vui hát
                          Bên nhau đến trăng tàn
                          ......
                          Rồi một hôm tan tác
                          Vội xách túi lên đàng...
                          Bây giờ đầu đã bạc
                          Ngồi còn nhớ miên man!
                     
Đò qua sông Trường giang
Ảnh Nguyen Xuan

TIN BUỒN

                                                                                                   
               




       -  Quý Thầy Cô cựu Giáo sư Trường Sư Phạm Quy Nhơn  1962-1975 . 
       - Ban liên lạc cựu Giáo sinh  Trường Sư Phạm Quy Nhơn 
       - Ban biên tập Trang spqn.blogspot.com
       - Quý Anh Chị em Cựu giáo sinh đồng môn các tỉnh thành trên toàn quôc và hải ngoại .
*   Được tin : Qua Trang Facebook của Anh Phan Cu
                                   Vô cùng thương tiếc.
     Anh Nguyễn Tài Khanh, lớp Nhị 5, Khóa 4 SPQN, vừa qua đời vào ngày 20.7.2015 tại Saigon sau một cơn đột quỵ, hưởng thọ 73 tuổi.
Ban Liên lạc Cựu Giáo sinh SPQN Dalat Lâm Đồng xin chia buồn cùng gia đình và cầu nguyện hương hồn anh sớm siêu thoát.
                    
Ảnh Thanh Dang





Thứ Ba, ngày 21 tháng 7 năm 2015

Ngày tháng nhớ

                                                                                                                                             Truong Dat

                                           

        Hôm ở Huế, trên đường đi đám tang thân mẫu người bạn cùng khoá 7 ở Long Thọ, tôi hỏi Thầy Cứ: Tại sao anh chị em SPQN lại gắn bó như thế dù chỉ 2 năm học với nhau? Chỉ nghe SPQN là tự nhiên thấy gần gũi, dù không cùng lớp, thậm chí không cùng khoá cũng thấy như anh chị em một nhà, đôi lúc hơn cả tình bạn. Câu trả lời của Thầy Cứ vẫn chưa làm thoả mãn tôi. Thầy bảo: Đó là do tâm lý lứa tuổi, mới xa nhà, sống gần nhau, cùng học cùng chơi, vui buồn có nhau suốt hai năm gây nên ấn tượng đầu đời không thể phai. Tôi nghĩ có lẽ đó cũng chỉ một phần nhưng không nghĩ được thêm gì để trả lời câu hỏi. Và chuỗi kỉ niệm ngày xưa kéo về như cuốn phim quay chậm trong tôi suốt thời gian bên cạnh những người bạn sau hơn bốn mươi năm mới gặp.
        Năm 1968, khoá 7 chúng tôi nhập trường. Phần lớn anh em chúng tôi là ở lứa tuổi sắp được gọi vào quân trường và sự tàn nhẫn của chiến tranh thì không chừa một ai cho nên ngôi trường SP là nơi trú chân an toàn tạm thời. Thế nhưng, những gì mà hai năm chúng tôi nhận được ở ngôi trường thân thương đó đã biến chúng tôi thành những con người hoàn toàn khác.
Hồi đó mới chỉ có khu nội trú nữ bố trí trên dãy lầu đối diện dãy phòng học. Hai khu nội trú nam, nữ thật lớn đang được xây dựng. Những ngày mới vào, giáo sinh phải tự kiếm chỗ ở nên có những khó khăn nếu không có người quen. Thế nhưng ở nhà người quen dưới phố thì cũng bất tiện vì tốn thêm tiền đi xe lam lên trường mà giáo sinh lúc đó đa số rất khó khăn.
Không lâu sau, có lẽ nhờ ông cố vấn Casper đến từ Đại Học UCLA xa xôi can thiệp, nam giáo sinh chúng tôi được bố trí ở trong một khu trại QĐ Mỹ bỏ lại phía bên phải của nhà trường.
Chúng tôi phải tự lo đóng lại cửa nẻo, sắp xếp chỗ ngủ, đóng lại bàn ghế ngồi bằng những tấm ván ép phế thải. Thầy Hà, quản lý khu nội trú cho mượn một số giường sắt. Mùng mền chúng tôi tự lo. Cuối cùng thì chỗ nghỉ ngơi cũng đàng hoàng, khang trang, sạch sẽ.
               

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 7 năm 2015

CÙNG NHAU HOÀI NIỆM MỘT THỜI SƯ PHẠM QUY NHƠN

                                                                                      CÙNG NHAU HOÀI NIỆM MỘT THỜI
                                                                                                   SƯ PHẠM QUI NHƠN
                                                                               THÂN NHAU TÌM ĐẾN , NHỚ NHAU GỌI VỀ
                                                                                                                                       Dh Giavohanh
                                 
                                 

                       CÙNG duyên vạn cảnh chung hoài niệm
                       NHAU chung một mẹ một dấu niêm
                       HOÀI niệm, hoài thương mãi hoài nhớ 
                       NIỆM chung một ý chờ đón duyên 
                       MỘT thời đã qua thời áo trắng
                       THỜI trong hữu hạn lánh tị hiềm

                       SƯ giúp thể nghiệm ngộ như lai
                       PHẠM trù qui phạm tại đương lai 
                       QUI nhất rùi ta về qui thức 
                       NHƠN sanh thức giác trí tâm khai 

                       THÂN thương quá quãng đời áo trắng 
                       NHAU cùng nhau áo trắng tinh khôi 
                       TÌM để gặp những con đường thẳng
                       ĐẾN bây giờ vẫn nhớ cái nôi 
                       NHỚ quá đi thôi bảng đen phấn trắng
                       NHAU .. rẽ hai nội trú nữ nam 
                       GỌI lớp nào! khoá mấy vậy em !?
                       VỀ đây em ! sân trường vẫn nắng ..
                                                             Dh

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...