Nguyễn
Sĩ Tạo.
(Thân tặng tất cả các bạn trong ngày về
tháng 7/2013 ).
Tháng năm, trời đã bắt đầu nắng gắt. Buổi sáng tôi có thói
quen đến một quán café nào đó nằm sát biển, hướng mặt ra xa, ngắm bầu trời, mặt
nước xanh, hứng lấy làn gió mát và nhâm nhi từng ngụm café. Trong không khí
thoáng đãng, không gian yên ắng, tâm hồn thảnh thơi rồi nghĩ vẩn vơ một khoảng thời gian xa xưa thật dễ
thương…
Tháng chín năm
1972, tôi vào trường Sư Phạm Qui Nhơn. Những ngày đầu tiên bước vào lớp, bỡ ngỡ
vì bạn bè chưa quen…Đang ngồi trong lớp lơ đãng thì ai đó giới thiệu tôi và thế
là tôi nhận chức trưởng ban văn nghệ là một việc chẳng đặng đừng : Lớp đưa tôi
nhận chức không thông qua bầu bán và xét năng lực, xem tôi có xứng tâm và xứng
tầm hay không?
Ở
đời, kẻ có chức có quyền thì sẽ được người ta kính nể, đi đâu cũng có kẻ
đón người đưa. Riêng cái chức Trưởng ban văn nghệ mà tôi được vinh danh nắm giữ
đã để lại những cảnh bi, hài khó quên : Nào là chọn “ca sĩ”, để thực hiện màn hợp
xướng. (Người không biết hát thì tích cực xung phong. Người biết hát thì trốn
biệt tăm!!!). Chọn “vũ công” để hình
thành các màn vũ thì lại càng khó, vì có ai chuyên nghiệp đâu? Vì vậy cứ chọn
theo cảm tính cho hai cuộc dự thi văn nghệ hàng năm của trường.
Trong lớp, có hai cô
xinh đẹp xung phong thực hiện, dàn dựng
các tiết mục văn nghệ này. Cô Irene có năng khiếu ca múa, cô H.T là Mạnh Lệ
Quân (Á . Nhớ lộn Mạnh Thường Quân, có lẽ vì nét kiều diễm và kiêu sa và sự
giúp đỡ tài trợ nhiệt tình của nàng. )
Thế là dưới sự điều khiển nhẹ nhàng của hai nàng hỏi ai mà
không chấp hành được!!!
Tôi nhân danh là Trưởng ban văn nghệ ngày ấy còn kiêm luôn nhiệm vụ gác cửa bảo vệ
cho các “tài năng” văn nghệ của lớp
trong mỗi buổi tập, bởi vì các ông giáo làng tương lai hay gõ cửa đòi cho vào xem
tập múa, hát hay là muốn xem các nàng … giáo
sinh xinh đẹp, duyên dáng. Đã lâu lắm rồi nhưng tôi không sao quên được khuôn mặt
LXT và TĐT , mỗi khi tôi mở cửa ra là hầu như “permanent” ở đó rồi!
Màn hoạt cảnh Miếng Trầu Duyên để lại trong tôi nhiều kỉ niệm
dở khóc dở cười : Ai đời đằng đặng là một Trưởng ban văn nghệ mà hai cô em Irene và H.T xỏ mũi bắt đóng vai “em
bé” bưng quả trong lễ cưới rước dâu. Tôi nằn nì xin xỏ nhưng cuối cùng đành chịu
thua vì Lý do hai cô em dàn dựng màn vũ
đưa ra rất là có lý, vì tôi…hơi bị lùn, nhỏ con giống em bé.
Trời ạ ! lùn là
do cha mẹ sinh ra phải chịu , nào ai cam chịu phận …lùn .
Nhưng hai em xinh
đẹp dịu dàng phán rằng :
-Hễ lùn là phải
bưng quả .
Thôi đành phải chấp
nhận vậy, vì sinh ra đã mang nghiệp “lùn” vào thân.
Tôi nhớ lại năm
nhất niên, hai cô cũng bảo tôi rằng Trưởng ban văn nghệ là phải có mặt trong
dàn hợp xướng Chờ Nhìn Quê Hương Sáng Chói. Tôi nói – Tôi chưa thuộc bài hát?
Hai cô nhỏ nhẹ phán rất nhẹ tênh:
- Không thuộc thì
đứng phía sau nhóp nhép cũng được!
Thế là “lủi thủi”
tuân theo lời hai cô tôi ra đứng phía sau … Đã lùn mà còn đứng hàng sau!
Bây giờ nhìn tấm
hình thì chẳng ai thấy mặt mũi tôi đâu cả, may quá còn “lưu dấu lại” chỏm tóc…
để làm bằng chứng cho các cô, không thôi các cô lại bảo TBVN trốn tránh trách
nhiệm!!!Thế rồi cứ theo dưới sự “điều khiển, dẫn dắt” của hai cô. Kết quả Văn
nghệ lớp tôi quá tốt và Trưởng ban văn nghệ cũng có tiếng thơm lây.
Từ đó, tôi thay đổi dáng đi,(nếu mà mặc áo
dài như ông bà ta lúc xưat hì
tôi bảo thợ may, may vạt trước ngắn hơn vạt sau).
Tôi cứ thế mà đi
trên mây…cho đến một hôm, tôi khấp khởi cùng các bạn đến trường xem kết quả thi
tốt nghiệp ra trường. Dò hoài, không thấy tên mình – Thôi chết rồi ! Nhà trường
đánh sót tên mình. Tôi định quay vào văn phòng hỏi nhưng văn phòng đóng cửa.
Quay trở ra, tôi dò lại thật kỹ….vẫn không thấy tên mình. Tôi liếc sang bên cạnh
có thêm một danh sách nữa – Hay là mình TBVN nên đậu đặc biệt không chừng? Và
đúng như thế, bảng này có tên tôi. Tôi mừng quá lần lên trên – Lần này thì tôi
toát mồ hôi hột … Bảng danh sách ghi tên những giáo sinh thi lại!!! Tôi nhìn lại
tên mình lần nữa, chắc thi lại một môn nào đó? Nhưng không?! Một môn, hai môn,
ba môn…sáu môn… choáng váng! Tôi không còn đứng vững được nữa? Làm sao bây giờ???Kiểu
này thì chết chắc! 100% là xếp bút nghiên đi thẳng vào quân trường!!!
Sau khi trấn tĩnh
lại! Lau mồ hôi (Vắt khô khăn xong). Tôi đi thẳng đến nhà thầy Phạm Sĩ Học nhờ
thầy cứu giúp! Nghe xong, thầy mỉm cười:
-Không sao đâu? Về
nhà cố gắng học bài là đậu!
Tôi tìm lại chồng
vở cũ, mở ra nhưng toàn là giấy trắng!!! Có cuốn ghi chép thì ít nhưng đứt khúc thì nhiều! Thôi xuống nhà mấy
cô bạn mượn vở (Vì các cô, cô nào cũng ghi chép cẩn thận). Nhưng nhất quyết sẽ
không đến nhà hai cô em Irene và HT đâu, vì đường đường mình là Trưởng ban văn
nghệ! Cuối cùng, tôi quyết định tìm đến
nhà cô Sen mượn vở .
Mùa hè năm đó, ai
thơ thẩn đi nhặt cánh phượng rơi hay lắng nghe tiếng ve trong dàn đồng ca mùa Hạ
mà mơ ước tương lai…còn riêng tôi ngày ngày ôm vở nhìn dòng chữ, nhớ cô Sen mà
quyết “dùi mài kinh sử”, lẳng lặng, ngậm ngùi chờ ngày ứng thí.
Thế rồi, tôi cũng
được tai qua nạn khỏi ra trường với nhiệm sở cuối cùng là Quảng Tín … Một ngôi trường vùng sâu, vùng xa …để rồi sau
đó, ngày ngày đi dạy tha hồ chạy maratong với “heo rừng” và trèo cây đua cùng với
“khỉ”…
Đến nay ,đã gần bốn mươi năm. Thời
gian trôi, đời sống cơm, áo, gạo, tiền…những nghịch cảnh, buồn phiền đã làm cho
các bạn cùng lớp tôi trở thành những ông giáo, bà giáo già. Chuyện ngày xưa bao
giờ cũng đẹp, tình ngày xưa bao giờ cũng thơ… Một bậc trưởng thượng đã viết
trong một ca từ :”…Tìm đâu những ngày xinh như mộng…”
Và…hôm nay, tôi ngồi tại BIỂN NHỚ Quy Nhơn buồn trông xa xa những
dãy núi xanh mờ kéo dài ra tận biển…lòng ngùi nhớ những kỉ niệm của một thời đã
qua , của hai năm làm Trưởng ban văn nghệ bất đắc dĩ, của những tháng ngày… tìm đâu ! biết
đâu tìm…
Mùa hè Quy Nhơn
05/2013
Nguyễn Sĩ Tạo
