Thứ Năm, ngày 18 tháng 9 năm 2014

CẢM XÚC SAU 40 NĂM GẶP LẠI

                                                                                                   Ngô Thị Bình  N1
                                                                                   * Tặng tất cả các bạn thân yêu Khóa XI-SPQN
                   
          Tôi được sinh ra và lớn lên tại thành phố biển Quy Nhơn. Ngược với làn gió biển mát lạnh thường ngày, hè năm nay trời nắng oi ả, hàng cây trước nhà im ắng, thẩn thờ; hoa phượng bên đường nở rộ, đỏ rực gợi nhớ cho tôi một thời là nữ sinh Trường Nữ Trung học và một quãng thời gian hai năm mặn mà dưới mái trường Sư Phạm Quy Nhơn.
       Trường Sư Phạm Quy Nhơn nằm bên bờ biển xanh thơ mộng và đáng yêu, là ngôi nhà chung của 13 khóa học đi, về. Con đường Nguyễn Huệ ngày ngày dập dìu những tà áo trắng thướt tha, biển nơi đây vô cùng nên thơ với hàng dương vi vu trên bãi cát vàng, nơi mà những cánh trắng ấy chiều chiều thường ra đó cùng ngồi ngắm biển xanh bao la, nhìn sóng vỗ rì rào để  những làn gió biển đua nhau mơn man trên tóc mà nghe lòng mơ mộng lẫn suy tư… để mai này dẫu đi xa vẫn nhớ, vẫn mong ngày về với biển như bài hát của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn (Khóa I) “Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về, gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya…”
Tuổi thanh xuân đã qua rồi, giấc mơ ngày nào cũng ru ta vào đời bằng bao nhiêu nỗi niềm ray rứt với những kỷ niệm không thể nào  quên!

         Khoảng trung tuần tháng 7, tôi nhận được tin nhắn của bạn Trần Đình Bào (N1) báo tin ngày 26-07-2014 là ngày hội ngộ của khóa XI, kỷ niệm 40 năm ngày mãn khóa, ra trường. Đọc xong, tôi vui mừng khôn xiết, y như mình sắp nhận được một món quà quý giá vậy! Tôi cứ suy nghĩ mãi, cứ hình dung ra từng khuôn mặt của các bạn thân thiết ngày xưa mà bâng khuâng chờ ngày gặp lại.
Ngày 21, 22 rồi 23- Tôi đã liên lạc với bạn Châu Thị Thanh Cảm và biết bạn Trần Hữu An sắp về Quy Nhơn, đồng thời thông báo với các bạn Nguyễn Đình Cảnh, Trần Đình Bào…
Trong nỗi nhớ và niềm vui, tôi đếm từng ngày một trôi qua, thời gian như trôi chậm lại so với thường ngày. Rồi ngày 24, 25… Và đêm nay là đêm 25 tháng 7; trời đã khuya rồi sao tôi cứ trăn trở mãi không ngủ được, nhìn ra cửa sổ với bầu trời đầy sao, tiếng côn trùng kêu rả rích, thỉnh thoảng vài chiếc lá khô rơi trong vườn khiến lòng tôi đầy nỗi nhớ! Nhớ trường, nhớ lớp, nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ từng người một, nhớ từng đặc điểm, cá tính … không biết gặp nhau có còn nhận ra nhau  không?
Đầu năm vừa rồi, Cảm, Bào, Cảnh và tôi  may mắn gặp nhau , sau 40 năm xa cách, hôm ấy chúng tôi vô cùng bồi hồi xúc động không nói nên lời , ngày mai sẽ gặp ai đây? Cứ nghĩ miên man, thức mãi, thức mãi… gần như cả đêm không ngủ.

         Thế rồi ngày 26 đã đến, tôi đón Thanh Cảm cùng về tập họp với các bạn N1 tại nhà  bạn Nguyễn Đình Cảnh. Bồn chồn và nôn nóng cùng với những tiếng chuông điện thoại gọi nhau, cái không khí, cái cảm giác này lần đầu tiên tôi có được. Trong đầu óc tôi sao lộn xộn quá, nào quá khứ, nào hiện tại cứ đan xen nhau, bao nỗi niềm hòa lẫn…
                              

         Vừa đặt chân vào phòng khách, các bạn cùng reo lên “Bình kia rồi!”,  Bạn Trần Hữu An nhanh nhẩu ôm chầm lấy tôi, tôi cũng reo lên vui mừng ríu rít , nhiều chiếc máy ảnh đưa lên ghi lại và để lưu giữ cái giây phút đáng nhớ ấy, cái cảm xúc bây giờ với lứa tuổi lục tuần nó mạnh mẽ và tự nhiên lắm. Thôi thì cứ tha hồ mà bộc lộ chẳng ngại ngần gì , đâu phải cái thời 20, 21…mà e ngại để rồi đã từng có những nuối tiếc xảy ra vì cứ giữ mãi trong lòng không dám nói.

         Sau 40 năm gặp lại, ai cũng ngỡ ngàng, ai cũng xuýt xoa, từ buổi chia tay ngày ấy, mỗi người mỗi nẻo trên đường đời, những lo toan, những buồn vui trong cuộc sống riêng tư có lúc phải tạm quên đi những kỷ niệm đáng nhớ – 40 năm – một thời gian quá dài cho một đời người, từ tuổi thanh xuân đến tuổi đã về già, vậy mà nay cũng có ngày hội ngội đây sao? Gặp nhau đây, nét mặt người nào cũng rạng rỡ, hoan hỷ, ngập tràn hạnh phúc…

Bạn Nguyễn Đình Cảnh khơi lại những kỷ niệm xưa, nhắc lại đặc điểm từng người, Nữ giáo sinh lớp mình ai đẹp nhất? ai da trắng nhất? ai hát hay nhất? ai hiền nhất, ai siêng năng nhất, thành phần cán bộ lớp gồm những ai? v.v và v.v… Chúng tôi lại cùng nhau nâng ly chúc mừng cho mọi thứ đã xảy từ…quá khứ!

         Buổi lễ chính thức được tổ chức tại tầng 2, Nhà hàng Petec-TP Quy Nhơn lúc 16 giờ, đang loay hoay tại bàn tiếp tân, tôi không nhận ra một người, vẫn cặp kính  trắng dày  dáng hình quen thuộc, mình cứ nghĩ đây là một bạn giáo sinh nào đó , nhưng nào ngờ đây lại là thầy Đàm Khánh Hỷ - dạy môn Tâm lý giáo dục. Tôi cảm thấy có lỗi và xin lỗi thầy, nhưng thật ra cũng tại thầy còn… quá trẻ đấy thôi!

       Vào Hội trường tôi tới ngay bàn N1 của mình, người đầu tiên chào tôi là Nguyễn Thị Bảy, nhưng tôi không nhận ra Bảy, Tệ quá!  Ngược lại Bảy lại nhanh chóng nhận ra tôi, tiếp đến là Nguyễn Bình, mình lại cũng thấy quen quen, sau khi được một bạn nhắc mình mới nhớ, thì ra anh bạn trẻ nhất lớp, có nước  da trắng xanh, miệng hơi móm, dáng cao cao… bây giờ nước da sậm hơn, chững chạc, còn giọng nói vẫn như ngày nào.

         Ngồi đối diện với tôi là Nguyễn Cườm, người từ đầu đến giờ cứ ngồi im mỉm cười. Mỗi lần nhớ đến Nguyễn Cườm là nhớ tới hoạt cảnh đạt giải cuộc thi văn nghệ tại trường–Hoạt cảnh “Hòn Vọng Phu” mà Cườm là Chinh Phu, còn tôi là Chinh Phụ ấy chứ, bây giờ không phải Chinh phụ nữa mà là… góa phụ rồi! Thôi dòng đời là như vậy đó, cứ chấp nhận hết vì đó là cuộc đời, là số phận!

        Tranh thủ đi tìm một vài bạn khác lớp, trước nhất tôi đi tìm Mỹ Hiệp N2 ở Di Linh về, dù đã hẹn trước nhưng hội trường đông người quá nên chưa gặp được, may sao lại gặp Mỹ Duyên N2, và rồi những máy ảnh đưa lên  chụp vội trong lúc chúng tôi chuyện trò cùng nhau. Bất ngờ Mỹ Hiệp xuất hiện cùng tiếng nói ríu rít (Mỹ Hiệp đặc biệt có giọng nói ríu rít như chim), tiếp đến là chụp hình, nói chuyện không ngớt…

         Nhìn cả hội trường, tôi thấy hôm nay sao đông, vui quá, dù chỉ riêng  khóa XI thôi, trang trí sân khấu hoành tráng, bố trí các bàn tiệc hợp lý, trang trọng…, nét mặt người nào cũng hân hoan ngập tràn hạnh phúc y như tất cả đã có sẵn trong máu, trong tim mình dành trọn cho bạn bè vậy.
Sau thủ tục khai mạc, là những lời phát biểu của  các thầy , cô giáo cũ, cảm nghĩ của các bạn  giáo sinh ngày xưa,  nay tóc đã bạc nhưng vẫn hồn nhiên như ngày nào qua những  lời ca, tiếng hát. Trên sân khấu lúc này, Nguyệt Ánh (ca sĩ, học CĐSPQN, khóa 2) đang hát một bài hát hát đầy cảm xúc về trường cũ, tình xưa… Bạn Lê Đình Thục N7  bước lên  tặng một bông hoa hồng đỏ thắm (đặc biệt hôm nay tại các bàn tiệc chỉ có hoa hồng đỏ thôi), lúc xuống, Thục đi ngang qua bàn tôi, chúng tôi  nhận ra nhau trong  đôi phút ngỡ ngàng, thậm chí chưa nhớ được tên người thân quen đang đứng trước mặt là gì? Nhưng có một cái gì đó giúp chúng tôi nhanh chóng nhận ra ngay; chúng tôi nắm chặt tay nhau trong bồi hồi, xúc động, như trao một tình cảm dạt dào vào đó, đôi mắt nhìn nhau như đang tìm cái quá khứ trai trẻ ngày nào…40 năm dài với bao nhiêu thăng trầm trong cuộc sống; tình yêu và nỗi nhớ chỉ còn lại trong ký ức và ít có cơ hội được khơi dậy, giờ đây ai cũng phải ưu tư, buồn cho cái quỹ thời gian vơi đi nhanh quá!


         Bạn bè cùng lớp đã có không ít người rời bỏ chúng ta để đi vào thế giới vĩnh hằng – Nguyễn Chánh – Lê Đình Cần – Huỳnh Cho – Ngô Thị Kim Cúc… sắp tới là ai đây?  Huỳnh Chính bị tai biến chỉ đi quanh quẩn trong nhà, Phan Thị Bé nặng hơn càng không đi đâu được, Lê Thị Chiên cũng bệnh nặng, ngày nào cũng phải uống thuốc, uống cho đến ngày cuối đời, Võ Văn Bồng  đang đau nặng khó qua khỏi…làm sao có được ngày vui họp mặt đông đủ đây? nghĩ mà lòng buồn không tả!!!

           Từ cuối hội trường, một cánh tay vẫy về phía tôi, bạn Hoàng Văn Nam N9 nhận ra tôi và chúng tôi lại tay bắt, mặt mừng chuyện trò rôm rả, Hoàng Văn Nam đây rồi, vẫn như xưa, nhìn vẫn còn trẻ lắm; khi hỏi han về chuyện gia đình, tôi mới biết Nguyệt (vợ Nam) đã ra đi mãi mãi sau cơn bạo bệnh! Chia  buồn Nam, thật đáng trách! mà… cũng chẳng biết trách ai, Ở cùng một địa phương, một thành phố mà như vậy đó, nên cũng không nên buồn phiền đối với những bạn ở xa, thậm chí ở nước ngoài làm sao biết nhau để  mà còn chia sẻ.
                   

          Bạn bè lớp N1 về  họp mặt hôm nay chỉ có  10 người (4 nữ và 6 nam), con số vô cùng khiêm tốn so với sĩ số 57. Tôi thoáng buồn và tự hỏi không biết có dịp nào hội ngộ nữa không? lúc ấy sẽ còn được bao nhiêu người? Dẫu rằng chuyến đò chung trong hai năm đèn sách không còn nữa, mỗi người phải tiếp nối cuộc hành trình của mình, phải đấu tranh để tồn tại, để vươn lên trong cuộc sống,  Bạn cùng khóa XI hiện ở khắp nơi trong nước kể cả hải ngoại, chỉ riêng N1 đã có Đoàn Mậu Bá, Trần Đại, Nguyễn Thị Kim Anh, Nguyễn Thị Ngọc Anh, Nguyễn Thị Kiêm Ngọc Anh… dù vậy tất cả đều hướng về quê hương, hướng về mái trường SPQN ngày nào, mong ước những kỷ niệm xưa luôn tồn tại trong tâm khảm mọi người, còn một chút gì để nhớ, để thương, để vui khi lứa tuổi đã gần về chiều!

            Qua hàn huyên tâm sự, tôi được biết có một số bạn may mắn giờ đã được nghỉ ngơi, sống an nhàn, cũng còn có bạn phải vất vả mưu sinh, có người con cái thành đạt, cũng có người con cái nửa vời… Tuy ít có dịp gặp gỡ, 40 năm qua  tôi vẫn dấu trong tôi cái tình cảm thân thương với tất cả các bạn của mình. Đã có nhiều lần đến Quảng Ngãi, nhiều lần dạo phố để mong sao gặp mặt bạn nào đó của lớp, của khóa nào là Đoàn Mậu Bá, Nguyễn Bốn, Phạm Anh, Lê Minh Trung, Phan Thị Bé…. Đi Nghĩa Hành tôi  cũng mong gặp lại Nguyễn Đức Bảo; vẫn nhớ Tư Nghĩa là quê của Nguyễn Thị Kim Anh… Nhưng bao nhiêu lần với các nẻo đường Quảng Ngãi ấy, tôi vẫn là tôi thôi! Điều đó khiến tôi cảm thấy thật buồn, thật hụt hẫng… Rồi cũng có mấy lần đến  Sông Cầu mong gặp lại Ngô Thị Kim Cúc hay thả bộ trên  đường Nguyễn Thái Học ở Tuy Hòa để tìm Huỳnh Chính, Lê Đình Hiên… nhưng không gặp được.

          Tôi vô cùng cảm ơn các bạn trong ban tổ chức đã khắc phục mọi khó khăn làm nên buổi họp mặt đầy ý nghĩa này, đã trao tặng cho tôi một món quà vô giá, đó là những thầy cô kính mến ngày nào, những người bạn thân yêu cùng khóa, cùng lớp của tôi. Gặp mặt nhau đây rồi chắc sẽ có ngày gặp lại, hoặc có thể sẽ không có lần nào nữa, dẫu sao chúng ta đã được một lần thấy mặt nhau để nối lại vòng tay thân ái, nối những thông tin cho những bạn ở xa chưa kịp về hội ngộ. Mong các bạn hãy TÌM NHAU, hãy đến với nhau  hàn gắn lại những tình cảm mình đã bỏ quên quá lâu tưởng chừng không bao giờ tìm lại được. Hãy khơi dậy, sống lại cái tình thương mến ngày nào để có nhau như những ngày xa xưa ấy. Hãy thương yêu nhau để cho cuộc đời này được tươi đẹp hơn, được thăng hoa hơn như lời Thầy Trần Văn Mẫn đã viết trao chúng ta trong “Câu chuyện lữa tàn” đầy ý nghĩa “Anh chị em hãy luôn luôn nhớ đến nhau, thương mến nhau, nâng đỡ nhau trên những bước đường đời”.
                                                                        
                                                                                                        NGÔ THỊ BÌNH (N1)
                                                                                                        Quy Nhơn, Tháng 8 năm 2014

Thứ Tư, ngày 17 tháng 9 năm 2014

Tin Buồn

     Ban Liên lạc Cựu Giáo sinh Trường Sư Phạm Quy Nhơn 1962-1975
                    


     Ban Biên tập Trang Nhà spqn.blogspot.com
     Hộp thư Email : spqn1962@gmail.com
                       Thành kính chia buồn với tang quyến          


Vô cùng thương tiếc báo tin Anh Trương Như Chiêm SPQN K/4 ( Chồng chị Nguyễn Thị Thắng K4 ) vừa qua đời tại  vào ngày 12/9/ 2014 tại Đà Nẵng . Ban Liên Lạc cựu GS/ spqn /ĐN xin thông báo đến anh chị đồng môn các khóa 
Xin tiễn biệt anh và chân thành chia buồn cùng chị Thắng và gia đình
Nguyện cho hương linh anh sớm an lạc trong cõi vĩnh hằng.
                                                                    Ban LL cựu giáo sinh SPQN Đà  Nẵng
              ( Trang Nhà cảm ơn Anh Chị Thanh Dang ( hoathituyloan@hotmail.com ) đã chia sẻ thông tin này qua Email ) .
                       

Chủ Nhật, ngày 24 tháng 8 năm 2014

LIÊN KHƯƠNG NGÀY TRỞ LẠI.

                             
                  3 giờ chiều, máy bay  đến Đalạt, trời trong xanh mát mẻ, nắng vàng dịu…Ôi, Đalạt  của tôi!
    Liên Khương  giờ khác quá, khang trang, rộng rãi…Nhà ga cũ vẫn còn đó, thấp thoáng xa xa, phía bên trái…Cuộn phim ký ức từ từ quay lại…
             Đalạt năm 1968 – Buổi chiều hôm ấy trời buồn buồn, mưa nhẹ và gió lạnh se se, sân bay Liên Khương  chỉ lèo tèo 2 chiếc phi cơ,  đường băng trống trải, im lìm đón những đợt gió rì rào làm vạt cỏ lau  chung quanh nghiêng ngả, lúc bên này, lúc bên kia…Chỉ có cô cháu gái tiễn tôi đi Quy Nhơn nhập học Sư Phạm, lần đầu tiên xa nhà một mình, cảm giác thật lạ, vừa vui vì được “tung cánh” từ đây, lại vừa nuối tiếc, sờ sợ vì phải xa mẹ, xa gia đình thân yêu và một thoáng buồn vu vơ vì…chưa có ai gọi là…” người ấy” đưa tiễn ! Cùng chuyến bay hôm ấy, có hai chàng Vỏ Bí ( Lính Võ Bị được con gái ĐaLạt đặt biệt danh), một người là bạn trai của bạn cháu tôi, hôm ấy cũng có mặt để  tiễn chàng, người còn lại “ hỏi thăm” tôi rất lịch sự, lên máy bay còn ân cần nhắc tôi bịt chặt hai lỗ tai lại vì thấy tôi nhăn nhó, đau đầu…Quê thật, lần đầu đi máy bay mà… Máy bay sắp hạ cánh, tôi nhìn xuống thấy một màu biển xanh ngắt, nhà cửa lô xô…Cái nóng Quy Nhơn thật khủng khiếp, như cả lò lửa phả vào người. Tôi xách túi hành lý đang đi thì chiếc trực thăng gần đó cất cánh, quạt ào ào, suýt tí nữa tôi ngã nhào, vội vàng ngồi thụp xuống, lại thêm một lần nữa “quê xệ”! Sáng chủ nhật tuần đó, đang trên phòng nội trú, nghe nhắn có người thăm, tôi ngạc nhiên quá, vội ra đầu hành lang nhìn xuống…eo ơi, anh chàng Vỏ Bí đó…tự nhiên thấy sợ run…tôi lơ luôn, ở lì trong phòng  đến trưa. Sau lần đó, không còn  ai đến thăm tôi suốt hai năm Sư Phạm .

Thứ Sáu, ngày 22 tháng 8 năm 2014

Thơ của Thầy Đặng văn Bồn

          Hai bài thơ DẤU XƯA và ĐỒNG MÔN của Thầy ĐẶNG VĂN BỒN
( Lạc Như trích trong đặc san Sư Phạm Qui Nhơn Hải Ngoại 10 và 11 )
Hy vọng rằng, nơi thiên đường xa xôi . Vị Thầy kính yêu của 13 khóa Sư Phạm chúng ta vẫn mãi là một ngôi sao sáng và đầy hạnh phúc. Thân mến
                                                                                                                                      Lạc Như
         

DẤU XƯA 
Trường xưa biền biệt dặm ngàn 
Dấu xưa hoài vọng man man cỗ sầu 
Trăm năm đời dạt về đâu 
Giọt mưa vạt nắng một màu tóc phai 
Vườn trăng nội trú còn ai 
Sương mưa giăng lối tháng ngày mù sa 
Một trăng một bóng mình ta 
Buồn như nửa mảnh trăng già đồi xưa 
Đêm nghe sóng vỗ bãi bờ 
Bão giông đời bỗng mịt mờ trăng khơi 
Lô xô ba dập bảy dời 
Một màu mây nhạt cuối trời mênh mông 
Dấu xưa trường cũ còn không 
Xa xội xin gởi chút lòng buồn vui 
Người muôn phương có một người 
Nhớ nhau mùa cũ một trời sắc hương 

Thứ Bảy, ngày 09 tháng 8 năm 2014

Thương Lắm Các Bạn Ơi…

                                                                                                                                                                                                                                                                                       Để nhớ những ngày tôi trở lại…
                                                                                                        Châu Thị Thanh Cảm
                                     


      Sau một đêm dài không ngủ, tôi trở dậy khi ngoài trời còn mờ đục hơi sương. Ánh đèn cao áp xỏa một màu vàng ấm áp xuống vuông sân đầy lá. Hương của đêm dịu dàng, hương của đêm mênh mang trải ngọt khắp không gian. Tấm rèm mỏng mơn man những chiếc hôn ngọt nồng lên mắt cùng làn gió len vào khe cửa mang theo cái vị ngòn ngọt của sương, vị thơm thơm của tinh khôi đất trời ngày mới và cả một chút se lạnh mà có thể lâu lắm rồi tôi đã mang theo từ quê hương miền Trung gầy guộc đó. Khép kín khung cửa kính, một chút bâng khuâng, xa vắng…quê hương mình đã vào thu rồi đấy, có phải không? 

      Tôi đã trở về miền đất phương Nam nắng ấm này sau một thời gian tuy ngắn ngủi nhưng xiết bao ân tình cùng bạn bè nơi vùng trời ngày xưa đó. Khóa 11 chúng tôi hẹn nhau đã lâu rồi, chờ nhau cũng đã lâu rồi…Bốn mươi năm…! Bốn mươi năm kể từ cái đêm Mãn Khóa nhiều cảm xúc khó quên ấy! Kể từ  phút giây bịn rịn chia tay nhau giữa cái nắng hạ ruộm vàng cả trời Qui Nhơn ấy! Và thế là từ đó, chúng tôi xa nhau như một định mệnh…Để rồi, 40 năm sau, cũng giữa cái thành phố biển ngày nào, cũng bên tiếng sóng miên man vỗ…Bằng ánh mắt ngỡ ngàng, bằng cái nhìn thật sâu, bằng nắm tay thật chặt, chúng tôi nhận ra nhau, ôm lấy nhau trong nụ cười nhòe cùng  nước mắt…
                                      

      Đã nhiều lần tôi mở cái laptop quen thuộc và đã nhiều lần rồi tôi định viết…nhưng, thật sự tôi không thể viết thành lời…Có một thứ gì đó cứ nghèn nghẹn, cứ chèn ép như muốn nát tung lồng ngực, như muốn bóp vỡ trái tim mình…tôi không thể viết mà nước mắt thì cứ chực ứa ra…Tôi cũng không thể hiểu tại sao và vì đâu mà tâm trạng mình như thế…? Cảm xúc của chuyến trở về trường họp khóa sau bốn mươi năm chia xa cứ vỡ tràn, cứ cuộn dâng nhưng tôi vẫn không thể nào chia sẻ…Và, bây giờ, sau một thời gian, khi những cảm xúc đã thôi cắt cứa, tâm đã nhẹ nhàng và lòng bình yên nhìn lại...nhưng sao, vẫn cái cảm giác ấy, vẫn cái nghẹn ứ ấy, nó cứ thắt chặt tâm can…
     Không biết bao lần rồi tôi cứ mở ra và xem đi xem lại những hình ảnh  chuyến về trường của K11 chúng tôi mà trang nhà đã kịp thời đăng tải, mà các bạn đã nao nức up lên facebook thật nhiều…Tôi đã nhiều lần ngồi hằng giờ mà xem đi xem lại chúng, những khoảnh khắc buồn vui, bao nghĩa tình bè bạn của chuyến đi cứ như đang trước mặt… Một mình, tôi mỉm cười khi bắt gặp những hình ảnh ngồ ngộ đáng yêu, nhưng cũng không ít lần sống mũi cay cay khi nhìn lại những gương mặt bạn bè mà giờ đây không biết đến khi nào gặp lại. Chúng tôi, người trẻ nhất cũng đã sáu mươi, tuổi đời đã bước qua bên kia sườn dốc, năm tháng hằn sâu những nếp nhăn, thời gian làm bạc phai màu tóc, nhưng tôi tin, tình bạn của chúng tôi mãi mãi sẽ không già…
   

Có ngọn sóng ấy không ?

                                                                                                                                       Thanh Bình
                                             
 Sóng đưa tôi về nơi có bàn ghế,
 bảng đen 
,bạn bè và thầy cô giáo .
Cho tôi còn nhớ chút cau mày giận dỗi vì ai hát :Cô Bắc kỳ nho nhỏ tóc demi garcon… 

Và lời thầy mắng Sao hôm nay đi muộn ?Thưa thầy con…ngủ quên.
Một chút ngập ngừng thầy cho tôi
 Về chỗ…
Sóng có đưa tôi về, lớp tôi ở trên lầu, khi đi qua chiếc cầu thang chỉ cần ngước đầu là thấy cả khoảng trời rộng trên cao .
Để tuổi mộng mơ, 
trốn học nhìn mây trời hát khẽ Hôm nay trời nhẹ lên cao , trời nhẹ lên cao tôi buồn .
Ơ hay ,chẳng hiểu vì sao ,chẳng hiểu vì sao tôi buồn…

Hình như vẫn còn đó , lớp tôi với bạn bè có giận , có ghét ,có đủ cả như những đứa trẻ con .
Mơ màng giấc ngủ ,
 lời thầy giảng mà cứ ngỡ như …ru
Đứa gối đầu lên trang sách mở
Đứa chống cằm mà mắt mở không ra …
Lớp tôi đó
Và các bạn tôi đó
Tất cả đẹp như một bức tranh..

Thứ Ba, ngày 05 tháng 8 năm 2014

Một chút tình xin gửi

                                                                      Về bài hát :Bốn mươi năm gặp lại của tác giả Đào Thế Vượng
                                                                                                                                          Thanh Bình
                                           
          Tôi muốn viết về một bài thơ , một bản nhạc mà người viết không phải là thi sĩ , không phải là nhạc sĩ , cũng không phải là ca sĩ , thế nhưng tiếng hát của anh trong buổi tối họp mặt ấy , trong không khí rộn ràng  tình bằng hữu , chúng tôi nghe nao lòng ,có lẽ anh đã hát bằng lời của trái tim mình.Anh Đào Thế Vượng với tác phẩm của anh :Bốn mươi năm gặp lại.
Từ 1974 -2014 quãng thời gian quan trọng nhất của một đời người .Gặp lại nhau hôm nay kể cho nhau nghe những gập ghềnh, chông gai ,hay những thành công , thất bại …Tuổi 20 ngày nào đã vụt bay , chúng tôi bắt tay chúc mừng nhau tuổi 60 rồi . Bốn mươi năm qua , 40 năm cống hiến tuổi xuân cho đời,nay chúng tôi như những dòng sông sau khi chảy quanh để lại cho đời những phù sa ,còn lại gì đây hay chỉ là để ôn lại lúc xuân thời 
         Bốn mươi năm vụt bay
         Vụt bay
         Bây giờ mình gặp lại
        Bạn và tôi
        Sau một thời nổi trôi
        Về nơi đây
        Ôn lại lúc xuân thời 
        Cùng nhau vui thời gian cuối cuộc đời
        Nào cùng nâng ly
        Cùng nâng ly 
        Cùng nâng ly   (lời bài hát)

Thứ Hai, ngày 04 tháng 8 năm 2014

Thăm Trường Cũ

                                         Nhân chuyến về thăm trường cũ 27.7. 2014  cùng khóa 11, xin gửi đến BBT. bài                                                                                                                                cảm tác và vài hình ảnh.
                       Về đây thăm trường cũ,
                  Nếp hồn xưa nay đâu?
                  Có cây nhìn ngơ ngác
                  Ta người thương nhau lâu.
                                   *
                  Hoa tàn không đổi sắc;
                  Lá úa đã thay màu.
                  Thời gian làm bạc tóc,
                  Cho tình càng thêm sâu.

                                                                                              Đ.Kh.Hỷ
                             

Lối cũ còn đây 

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...