Thứ Năm, ngày 11 tháng 2 năm 2016

HƯƠNG VỊ…TÌNH YÊU !

                                                                                                                         Hào Thuận chia sẻ









                                 HƯƠNG VỊ…TÌNH YÊU !
                                                                               ( Tình nội trú )
      Trường đại học sư phạm Quy Nhơn năm 1980 có hai khu nội trú rất hoành tráng : khu OA là nội trú nữ; OB là nội trú nam. Những năm tháng ở đó đã ghi lại không biết bao nhiêu mối tình từ sung sướng đến đơn phương đau khổ. Xin được kể một tình huống đó của nhân vật HẮN- Người bạn cùng phòng... 
Hắn là một thằng dung mạo bình thường vừa bước chân vô giảng đường đại học .Ông trời chơi ác ! xui khiến hắn phải lòng một giai nhân, lại là con của một ông sếp bự .Nói thật ra là hắn không có cửa để chen chân với đám hào hoa công tử đang xếp hàng mong được gặp giai nhân từng giờ từng phút. Yêu quá hóa điên ! hắn bỏ ngoài tai những lời đàm tiếu của người đời.
      Tôi quí và thương hắn nên van xin hắn đừng có u mê như con thiêu thân lao vào cái chuyện tình đơn phương đó để làm trò cười cho thiên hạ. Hắn gạt bỏ những lời hay lẽ phải rất thành tâm của tôi mà lí lẽ lại :
--- Mầy biết gì về tình yêu mà khuyên can người khác. Tao yêu nàng là quyền của tao .Không yêu tao là quyền của nàng. Tao điên đấy ! đứa nào làm gì được tao.
Nói là làm. Hắn làm không biết bao nhiêu bài thơ tình gởi đi, mặc dù những bài thơ tình chan chứa đẫm lệ đó không làm cho trái tim kia xao xuyến mà bị vứt vào sọt rác. Hắn điên lên và hóa liều. Một đêm khuya khoắt hắn mò sang bên khu nội trú nữ và len lén đến góc tòa nhà nhìn lên phòng người hắn thầm yêu trộm nhớ (phòng nàng ở tận tầng 3 ). Hắn mở căng đôi mắt của một gã trai si tình nhìn lên, đèn vẫn còn sáng. Giai nhân của hắn vẫn chưa đi ngủ. Tự nhiên trong tâm hồn của hắn thốt lên những lời có cánh : Ôi Giu-li-et của anh, thiên thần bé bỏng của anh….đêm nay muôn vì sao tinh tú trên trời.. Bỗng ào một thau nước từ trên phòng đó phủ xuống người gã Rô-mê-ô tội nghiệp . Trời đất ơi ! người hắn ướt sũng. Hắn sờ lên đầu có vài hạt cơm và cọng rau muống. Có cả cái mùi gì khai khai như mùi a-mô-ni-ắc nữa. Qúa phũ phàng, hắn lủi thủi chạy về vô phòng tắm dội lấy dội để để tẩy rửa những thứ không sạch sẽ từ thau nước kia trút lên đầu hắn.
      Hồi đó đâu có xà phong thơm ,dầu gội như bây giờ nên sáng ra có thằng thắc mắc :
--- Sao trong phòng mình có mùi khai khai.
Hắn làm như không hay biết gì mà nhanh chân ra khỏi phòng chạy ào ra biển. Hắn nhào xuống biển,nước biển mặn chát như chà xát tẩy rửa mùi vị không thi vị chút nào của tình yêu ngây dại đầu đời của hắn. !
                                Nguồn Người Xứ Quảng . Ảnh chị Sâm Bùi

Thứ Tư, ngày 10 tháng 2 năm 2016

CÒN ĐÓ TUỔI THANH XUÂN.

                                                                                                                          Ky Nguyen








      Lại sắp Tết rồi. Công việc những ngày cuối năm thật bộn bề, tất bật, vậy mà nghe Sư phạm họp mặt tất niên là ai cũng náo nức, nhất là với các bà – nội – trợ, đây như một dịp để xả hơi, tạm gác lại mọi thứ việc không tên của một nội tướng để trở - lại - là - mình của những ngày xa xưa…Cũng múa, cũng hát, cũng đùa nghịch y như ngày nào còn ở trường, ở lớp, ở nội trú…Nhạc sĩ Y Vân nếu còn sống chắc cũng phải gật gù “ khen “ lớp hậu sinh đã khéo “nâng cấp” bài hát “ 60 Năm Cuộc Đời” của ông thành một bài hát mới rất – hợp – thời, rất duyên – dáng , chúng tôi “ gào “ thật to :
“ Em ơi, có bao nhiêu.
90 năm cuộc đời…” Chúng tôi chỉ mới U 7, U 8 thôi mà, còn “ Trẻ” chán, còn yêu đời lắm lắm , nên hò hát thật hăng say. Cũng có đôi lúc lắng lòng khi nghe lại:
“ Việt Nam, Việt Nam…hai câu nói trên vành nôi…
Việt Nam Việt Nam….hai câu nói sau cùng khi lìa đời…”
Rồi lại đến “ Khỏe vì nước, kiến thiết Quốc gia…” làm nhớ lại những giờ học Hoạt động thanh niên với Thầy Cứ, hoặc những bài múa chúng tôi dạy học trò ngày nào:
“ Kìa con bướm vàng…”.Nhìn một đàn chị khóa 2 đang say sưa múa , đôi tay thật dẻo, cả nhóm xúm vào múa phụ họa và hát thật to:
Kìa con bướm “bà”. Kìa con bướm “bà".
Xòe đôi cánh… Xòe đôi cánh…
Để cho… “Ông” ngồi xem, “Ông “ngồi xem…”

DIỆU PHƯƠNG VÀ HS CÁC LỚP VIỆT NGỮ TORONTO (CANADA)

         DIỆU PHƯƠNG VÀ HS CÁC LỚP VIỆT NGỮ TORONTO                 (CANADA) KÍNH CHÚC QUÍ THẦY CÔ SPQN :
         MỘT NĂM MỚI BÍNH THÂN 2016 VẠN SỰ NHƯ Ý !




LY RƯỢU MỪNG XUÂN.

                                                                                                                                Irene
                   









      Ngoài sân, hoa mai nở vàng báo hiệu mùa xuân đang đến!
 Mùa xuân được xem là mùa khởi đầu. Mùa xuân khí trời luôn mát mẻ dễ chịu. Mùa xuân cây cối xanh non, muôn hoa đua nhau khoe sắc…Mùa xuân là mùa của sự phát triển, mùa của sự hồi sinh, mùa của sự sống mới…Mùa xuân còn đánh dấu một năm đã qua đi và một năm mới lại bắt đầu.
       Mùa xuân thường đem đến cho tôi một điều gì đó như là một sự khởi đầu mới mẻ hơn, tươi tắn hơn... Nghĩ như thế và thấy lòng mình rộn lên niềm vui.
Lúc còn ở ngoài miền Trung, bước sang tháng chạp ta là bắt đầu thấy sự biến chuyển của mọi vật. Nắng vàng nhạt, gió hây hẩy, lành lạnh... Buổi sáng sương mù giăng khắp. Thỉnh thoảng có vài cơn mưa phùn rây nhẹ làm cho cây cối tốt tươi mơn mởn. Hoa đua nhau nở…Cảnh vật, con người như mềm mại, mượt mà hơn.
Tôi nhớ quang cảnh những buổi chợ đông đúc, rộn ràng. Không biết bao nhiêu là hàng hóa từ các nơi đổ về bày bán, tràn ra cả lề đường. Phố xá tấp nập, xe cộ, dòng người chở theo sau những chậu mai, cúc, thược dược…đủ màu sắc. Nhớ không khí sửa soạn Tết trong gia đình, trang hoàng nhà cửa, quét vôi, sơn cửa… Nhớ hình ảnh ba tôi trảy lá bên cây mai. Nhớ mẹ, mái tóc bạc nhiều vì sự lo toan trong ngoài... Nhớ mùi thơm thơm của chảo mứt gừng, mứt dừa…Nhớ tiếng lửa tí tách, tiếng nước sôi lụp bụp của nồi bánh chưng, bánh tét…Nhớ tiếng pháo đì đùng…nhớ quần áo mới…nhớ phong bao lì xì…nhớ những khuôn mặt thân quen…Nhớ! Ôi là nhớ!
      Hầu hết mọi người đều mong chờ một năm mới đến với nhiều điều tốt lành. Mong sao một cái Tết thật sung túc, hạnh phúc. Tết còn là ngày mọi người đoàn tụ ấm áp bên gia đình. Đây là dịp mọi người trở về với nguồn cội, với quê nhà như “chim có tổ, người có tông”. Những ngày cuối năm bến xe, bến tàu…đông nghịt với từng đoàn người đủ mọi ngành, mọi nghề, giàu hay nghèo… ai cũng hối hả quay trở về quê ăn Tết, sau một năm vất vả ngược xuôi lo mưu sinh nơi phương xa.
Bất cứ ở vào tuổi nào, khi xuân về Tết đến cũng rộn ràng, náo nức. Nhưng người lớn tuổi thì không còn mong chờ từng ngày, từng phút để đến Tết như ngày còn bé nữa, nhưng hoài vọng về quá khứ của mình về những ngày Xuân một thời lại da diết vô cùng!  
Năm nay, thời tiết các nơi bất thường hơn mọi năm. Bước sang tháng chạp ta, miền Bắc xuất hiện vài nơi có tuyết. Sự rét buốt kéo dài rồi tràn xuống miền Trung và khi đến miền Nam nó vẫn giữ lại một chút làm cho nơi này cũng lành lạnh…nên có cảm giác “ Rồi dập dìu mùa xuân theo én về...” 
Không khí Tết như tỏa khắp nơi nơi nhất là sau ngày đưa ông Táo về trời, Mọi nhà đồng loạt lo Tết. Sáng sáng, người bán hoa lại chở đến những chậu hoa đủ loại, đủ màu sắc…mỗi người bưng bê vài chậu về nhà chưng Tết. Trong không khí chuẩn bị Tết hay cùng nhau mua sắm, những giai điệu của các bài nhạc đón xuân vang lên từ các nhà làm ai cũng rộn rã…Nhìn người người, nhà nhà chuẩn bị Tết mà thấy nôn nao. 
      Những ngày cận kề Tết lại đến gần, chợ, siêu thị, phố xá…đông đúc nhộn nhịp. Dường như ai ai cũng vội vội vàng vàng mua sắm cho đầy đủ mọi thứ trong nhà.
Ngắm chợ hoa ngày Tết, vô số những loại hoa nào là hoa mai, hoa đào, hoa cúc, vạn thọ…ngoài ra, nhờ công nghệ nên có thêm nhiều loại hoa vào các shop, dalat farm ngắm nhiều hoa như hoa tuylip, hoa hồng đủ màu… cảnh tấp nập người xem, người mua nhất là vào ngày cận tết. cũng đủ thấy nôn nao.
Tôi thích khoảng thời gian mong chờ hơn là lúc chạm đến. Rồi thích không khí tấp nập mua bán của phố chợ những ngày cuối năm. Rất vui khi nhìn những khuôn mặt ngời ngời niềm vui của trẻ thơ bên quần áo mới…vui vui nhìn những đôi trai gái ríu rít  bên nhau...
Mong thời gian trôi chậm, thật chậm! để khoảng không khí trước tết kéo dài ra mãi. 

Mấy hôm nay rộn ràng với ca khúc Ly Rượu Mừng của cố nhạc sĩ Phạm Đình Chương vừa được phổ biến trên toàn quốc. Thật ra, đối với những người ở lứa tuổi thế hệ tôi thì không ai không biết bài này. Những ngày còn bé tôi đã quá quen thuộc bài hát này. Đây là một trong những bài hát Xuân kinh điển nhất, được nhiều người yêu thích.
Nhắc đến ca khúc Ly Rượu Mừng trước năm 1975, tôi lai nhớ những ngày Tết. Năm nào cũng thế, sáng mồng một, cả nhà tôi quây quần tại phòng khách bên chậu mai vàng, bên mứt bánh… Ba tôi tay cầm chai rượu rót ra ly. Tôi nhớ cái màu xanh lá cây sóng sánh và mùi vị bạc hà của rượu Bols Peppermint thơm mát... trong điệu Vasle tươi vui của bài Ly Rượu Mừng…Bao nhiêu năm tháng trôi qua, tôi vẫn không sao quên được không khí đầm ấm thân thương của ngày Tết xưa!
Người dân Sài Gòn cũng lạ! Không biết bản nhạc nào được cấp phép hay không cấp phép? Tết năm nào cũng vẫn mở vang vang những bản nhạc Xuân trong đó có bài Ly rượu Mừng.
Gần bốn mươi năm nay Ly Rượu Mừng mới được rót lại. Vẫn với âm điệu dìu dặt rộn ràng hòa quyện với những lời chúc tốt đẹp của truyền thống dân tộc mang đậm tính nhân văn, thấm đẫm tình người, tình quê hương đất nước.
“Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi. Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi. Người thương gia lợi tức. Người công nhân ấm no. Thoát ly đời gian nan nghèo khó…” 
Phong tục của mình là vậy, xuân đến, người người vẫn cùng nhau nâng ly rượu chúc những điều tốt đẹp đến với mọi người ở mọi tầng lớp, mọi ngành nghề trong xã hội…
“Nhấp chén đầy vơi
Chúc người người vui…”

      Dù thời chiến hay thời bình Xuân về vẫn không quên những người đang cầm súng để bảo vệ sự an bình của tổ quốc …
“Rót thêm tràn đầy chén quan san. Chúc người binh sĩ lên đàng. Chiến đấu công thành. Sống cuộc đời lành. Mừng người vì nước quên thân mình…”

Nhẹ nhàng và lắng đọng khi nghĩ về sự cô đơn của những người mẹ đang có con chiến đấu nơi xa :
“Kìa nơi xa xa. Có bà mẹ già, từ lâu mong con mắt vương lệ nhòa. Chúc bà một sớm quê hương. Bước con về hòa nỗi yêu thương…”

Mong muốn cuối cùng vẫn là niềm mong ước một đất nước hòa bình để nhà nhà được an vui, để người người luôn hạnh phúc!
“Nhấc cao ly này! Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do. Nước non thanh bình. Muôn người hạnh phúc ”
          



Trong giai đoạn nào, thời kì nào? Tết về vẫn là sự mong muốn đoàn viên, no ấm, an vui đến với toàn nhân loại!
Năm mới cận kề, hãy cùng nâng ly rượu mừng Xuân mới! 
Mừng tất cả thêm tuổi mới! Mừng tài lộc đến với mọi nhà!
      Chúc mọi người một năm mới với nhiều điều may, nhiều niềm vui, nhiều sức khỏe và bình an!

                                                                                                Những ngày cuối cùng của năm.
                                                                                                Irene.

Thứ Hai, ngày 08 tháng 2 năm 2016

CHÚC MỪNG NĂM MỚI BÍNH THÂN 2016

        Một mùa xuân mới lại về, BBT/ spqn.blogspot.com xin đươc gửi đến quý THẦY CÔ cựu Giáo sư Trường Sư Phạm Qui Nhơn , quý anh chị và các bạn đồng môn Sư Phạm Qui Nhơn lời kính chúc một năm mới an khang, vạn điều như ý... Chúc một năm mới với tình cảm luôn mãi thắm thiết tròn đầy...!
                                      HAPPY NEW YEAR 2016!
                            BBT/ Sư Phạm Qui Nhon. Blogspot.com
                            
- Châu thị Thanh Cảm 
                            - Trần thị Ren 
                            - Trần hữu An

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 2 năm 2016

Sư phạm Qui Nhơn _ Chào Xuân Bính thân .

             Thầy Dũ _ Ban liên cựu giáo sinh Sư Phạm Qui Nhơn 1962 - 1975 .
Chúc mừng năm mới , đến Quý Thầy Cô ( cựu giáo sư ) cùng quý Anh Chị em cựu giáo sinh SPQN . 
Tạm biệt Ất Mùi , Chào xuân Bính thân .
                                        HAPPY NEW YEAR .

Sư Phạm Qui Nhơn Gặp nhau cuối năm Ất Mùi _ Phần 5 .

Sư Phạm Qui Nhơn Gặp nhau cuối năm Ất Mùi _ Phần 4

Sư Phạm Qui Nhơn Gặp nhau cuối năm Ất Mùi _ Phần 3

Sư Phạm Qui Nhơn Gặp nhau cuối năm Ất Mùi _ Phần 2

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...