Thứ Tư, ngày 01 tháng 10 năm 2014

VÀNH KHĂN NHUNG

                                                                                                                                 Ky Nguyen

               Tôi thi vào Sư Phạm, đậu khá cao nên được nằm trong danh sách lãnh
học bổng của trường. Nhớ lần ấy vừa lãnh tiền xong, tôi tung tăng ra
chợ Quy Nhơn mua quà Tết cho cả nhà, vui nhất là sắm được cho Mẹ cặp
khăn nhung màu đen Mẹ hằng mơ ước. Mẹ tôi vấn tóc, đội khăn từ lúc còn
trẻ, phụ nữ  Bắc ai cũng thế, ở quê thì khăn vải, dịp nào quan trọng
mới dùng đến khăn nhung, còn phụ nữ nhà giàu phố thị thì lúc nào cũng
trang trọng, kiểu cách. Khi đã thành cô giáo, tôi lại sắm thêm được
cho Mẹ cái áo dài nhung màu mận chín, cái quần sa tanh trắng, thêm đôi
hài mũi cong cong bằng nhung đen, đính cườm óng ánh. Thế là Mẹ đã có
đủ “ bộ cánh” thật “oách” rồi. Dịp nào Mẹ diện đồ đẹp, lũ cháu  cũng
xúm lại vuốt ve, sờ mó lớp vải nhung mát mịn, Mẹ cười thật tươi, khoe
hàm răng đen, nhuộm từ thời con gái.  Ở Đalạt, xứ lạnh, Mẹ vấn tóc,
chít khăn cả ngày lẫn đêm, thường là khăn vải, khi về  Sài Gòn , trời
nóng bức quanh năm, Mẹ vẫn giữ thói quen ấy, nhiều lúc nhìn trán mẹ
lấm tấm mồ hôi, tay cầm quạt, phe phẩy không ngừng, cả nhà khuyên mãi
mà Mẹ vẫn chẳng chịu rời cái khăn trên đầu. Cho đến một hôm Mẹ ốm
nặng, nhìn mái tóc trắng xõa dài trên gối, chúng tôi quyết định cắt
tóc ngắn cho Mẹ, bỏ luôn khăn vấn, khăn trùm. Hình ảnh mỗi sáng Mẹ
chải đầu, vuốt ve mái tóc thưa dài, bạc trắng, rồi  lấy  cái khăn vấn,
hình chữ nhật, chiều ngang tấc rưỡi, chiều  dài khoảng 5 tấc, cuộn
chặt tóc  lại,có thêm cái độn bên trong cũng bằng vải  thành một lọn
tròn lẳn, được giữ chặt bằng những cái đinh ghim hay còn gọi là kim
cúc rồi quấn quanh trên đầu, cái đuôi tóc cong cong thò ra được cài
vào vành khăn cuối, nhìn rất có duyên, cuối cùng trùm cái khăn  hình
tam giác, hai đầu khăn buộc chặt dưới cằm, phần khăn trước trán , Mẹ
ép chặt hai mép khăn lại, thế gọi là chit khăn mỏ quạ, khi nào nóng
lắm, Mẹ buộc khăn ra sau gáy, nhưng vẫn giữ cái mỏ quạ đáng yêu này.
Hình ảnh này, từ nay không còn nữa, thoáng một chút tiếc nuối và ít
nhiều ân hận, xót xa…Mẹ khỏi bệnh, lại ngồi chải tóc như xưa,  vuốt
mãi, vuốt hoài, tóc vẫn cụt ngủn, Mẹ lẩm bẩm:”Quái, sao lại thế này?”
Được mươi lần thì Mẹ nổi cáu, chửi toáng lên:” Tiên sư bố đứa nào cắt
tóc của tao…”chúng tôi vội  xúm lại chuyện trò giả lả để Mẹ quên
đi…Rồi đến một hôm cả nhà giật mình, nhìn Mẹ quấn giấy KissMe trắng
xóa trên đầu, thằng cháu lên 3 cứ cười sằng sặc, còn người lớn thì
nhìn nhau, buồn rưng rưng, thương  quá, Mẹ đã đến tuổi lẫn rồi!

            Cô giáo cũ của tôi đã lớn tuổi, đang ở xa, Cô vừa nhờ tôi đi thăm
mộ thân mẫu ở nghĩa trang chùa. Vừa nhìn thấy hình bà cụ, tôi khựng
người , vành khăn nhung đó lâu lắm rồi tôi mới được gặp lại,  nhớ Mẹ
quá! Chụp vài tấm hình mộ gửi cho Cô, Cô cũng bảo Cô nhớ mẹ Cô quá chừng .
Ảnh chia sẻ trên Net

  Mẹ ơi, ngày con gặp lại Mẹ cũng chẳng còn bao xa…
                                                                                    Ky Nguyen

Thứ Ba, ngày 30 tháng 9 năm 2014

Chia buồn

         -  Quý Thầy Cô cũ                                                                                                                -  Ban liên lạc cựu giáo sinh Sư Phạm Quy Nhơn
         -  Ban biên tập Trang Nhà
         -  Anh Nguyễn Hồng Khóa 5 SPQN
    Được tin , Má của Anh Nguyễn Thanh Phong khóa 5 và Chị Trần thị Sum khóa 7 đã từ trần ngày 29-09-2014 , hưởng thọ 94 tuổi .
    An táng tại Nghĩa trang Làng Hòa An
                                          Xã Phú Thanh
                                          Huyện Phú Vang
                                          Thành phố Huế
          Thành kính chia buồn cùng Anh Chị Phong _ Sum cùng Gia Đình , nguyện cầu cho hương linh Cụ Bà sớm về Cõi niết bàn .

                                     

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

DÒNG SÔNG QUÊ HƯƠNG


                                                                                                                                       Irene                                                    Khi nghĩ về quê hương người ta thường nghĩ đến cây đa, bến nước, mái đình, là dòng sông với con đò là ruộng đồng, họ hàng, làng xóm… Còn tôi lớn lên giữa phố thị Qui Nhơn nên quê hương gắn liền với tôi là phố chợ là những con đường, những ngôi trường, là biển xanh cùng sóng vỗ… Đối với tôi hình ảnh con sông, lũy tre, đồng ruộng chỉ là nghe nói hay mơn man trong sách vở. Sau này khi lớn lên một chút, thỉnh thoảng có đi về vùng ngoại ô, lúc đó, tôi mới thấy mà cũng chỉ nhìn loáng thoáng về hình ảnh của quê hương mà thôi. Rồi đến một ngày, tôi tốt nghiệp ra trường đi dạy. Ngôi nhà tôi ở trọ sát bên con sông Lại Giang. Những lúc buồn nhớ nhà, thường ra ngồi ngắm nhìn dòng sông chảy và bắt đầu có một chút cảm nhận về vẻ đẹp…Nhưng dạo đó quê hương mình chiến tranh khốc liệt quá! Tiếng súng, tiếng bom đạn rền vang làm át hết cả những suy nghĩ của tôi.
           Mãi cho đến sau này khi tôi về làm dâu “xứ nẫu”. Quê chồng tôi ở An Vinh nằm sát bên con sông Côn êm đềm trôi xuôi, nước xanh ngăn ngắt. Lúc đó tôi mới biết được thế nào là con sông quê hương.
                   Nước Lại Giang mênh mang mùa nắng
                   Giòng sông Côn lai láng mùa mưa
                   Đã cam tháng đợi năm chờ
                   Duyên em đục chịu trăm nhờ quản bao. (Ca dao)
          Những năm đó, cuộc sống nông thôn rất yên bình vì quê hương đã im tiếng súng nhưng người dân quê thì lúc nào cũng “Con trâu đi trước, cái cày theo sau”. An Vinh cũng như bao vùng quê nghèo khác, người dân lam lũ, quần quật suốt ngày với nghề nông. Quanh năm tay lấm chân bùn bận rộn với ruộng vườn trâu bò. Mùa hè cho đến mùa đông trên người lúc nào cũng chỉ là manh áo cộc và quần xắn lên trên đầu gối “một nắng hai sương” vất vả vô cùng.
           Một năm tôi thường về quê hai lần, vào dịp tết và vào những ngày nghỉ hè. Đi về quê An Vinh thì từ Qui Nhơn có thể đi theo nhiều ngả. Mỗi ngả đường đều được ngắm nghía non nước hữu tình của Bình Định mến yêu.
     -Nếu đi con đường từ chợ An Nhơn lên thì phải đi thẳng đến An Thái qua sông Côn để về An Vinh. Đoạn dường này, có thể ngắm được làng mạc ẩn sau những vườn tược, cây cối xanh tươi cùng núi non, dòng sông êm xuôi. 
       -Còn đi theo Quốc lộ 19, thì đến Bình Nghi, qua An Thái rồi qua sông Côn…ở đây có thể ngắm các lò gạch thủ công, ngước nhìn tháp Thủ Thiện, thưởng thức mùi thơm của hương đồng gió nội, bắt gặp phố xá nhỏ hẹp ở An Thái như một phố Hội An thu nhỏ với những ngôi nhà cổ lâu đời của những người Hoa và các đặc sản của vùng quê này…
        -Đi đường Gò Găng thì có thể ngắm quần thể ba ngọn tháp Dương Long đứng sừng sững qua bao năm tháng. Thấp thoáng trên đồi lăng Mai Xuân Thưởng một sĩ phu yêu nước, lãnh tụ của phong trào Cần Vương kháng Pháp cuối thế kỷ 19 tại Bình Định hay chạnh lòng khi chứng kiến một số vết tích tang thương còn lại của thành Đồ Bàn mà nghe trong gió lao xao tiếng người xưa như thầm nuối tiếc cho một triều đại đã trôi vào dĩ vãng…
        -Có thể đi lên Phú Phong rồi bọc xuống cũng được nhưng đường xa hơn nhiều. Con đường này dẫn chúng ta đến ấp Kiên Thành, làng Kiên Mỹ nay là thị trấn Phú Phong, bước nhẹ qua cầu Kiên Mỹ bắc qua sông Côn đến với Bảo tàng Quang Trung để cảm nhận được hồn thiêng sông núi nơi sản sinh ra những người anh hùng áo vải Tây Sơn…

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 9 năm 2014

MÙA LÁ RỤNG

                                                                                                                                 Irene
                                   
                Thu về! Nắng nhạt dịu dàng, trên không có những đám mây trắng xuất hiện vài cơn gió heo may trở về thổi qua từng con đường góc phố.
Trên cành cây, trong vòm lá xanh, vài chiếc lá bỗng ngả màu vàng, sẫm dần rồi héo úa. Chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ làm cho từng chiếc lá vàng rơi rụng. Tiếng lá rơi chạm xuống mặt đường nghe lào xào xa vắng mênh mang. 
Buổi sáng thức dậy nhìn mảnh sân nhà đầy lá rụng, tôi cảm thầy hiu hắt buồn! Tôi không muốn cầm chổi để quét mà lại thích lom khom đi nhặt từng chiếc lá gom lại rồi ngồi xuống bậc thềm trước nhà nhìn lên bên trên khoảng vòm lá. Xen kẽ trong đám lá xanh thẫm kia có những chiếc lá đã ngả màu vàng hay một vài chiếc lá khô lại quắt queo…Trong khoảnh khắc, chiếc lá khô lìa cành chao nghiêng từ từ rơi xuống. Tôi bỗng nhớ đến câu cuối trong bài hát nào đó: …Lá rụng, lá rụng về đâu? 
        - Ừ, lá rụng về đâu nhỉ?
        Từng chiếc lá rụng về đâu chẳng biết? Trên cây lá vẫn xanh tươi. Đầu mỗi ngọn lá vẫn đang nảy lộc. Cành vẫn tiếp tục đâm thêm những chồi mới, tiếp tục thay thế cho những chiếc lá đã lìa cành. Cuộc sống cứ thế, cứ vẫn tiếp diễn.
Ngôi nhà đối diện, bà cụ mở cổng rồi đứng nhìn những chiếc lá rụng. Bà cũng không lấy chổi quét đi mà lại cúi xuống nhặt từng chiếc lá sakê, vuốt thẳng, cuộn vào nhau rồi đến bên gốc vói lên nhét nó vào một nhánh rẽ của cây rồi quay vào. Cơn gió ào qua, từng chiếc lá lại rơi rụng…nhưng lần này nhặt lá lại là những người khách quen đang ngồi uống café quán sát bên hay những người cùng con phố đang đi qua, đi lại… Và cũng giống như bà, người nhặt lá lại cầm chiếc lá cất lên chỗ thân cây… Một lát sau, một người đi xe máy đến, dừng lại đến bên cây lấy những chiếc lá bỏ vào bì mang đi. Mãi cho đến sau này tôi mới biết chiếc lá sakê vàng này dùng để chữa bệnh…
          Càng về chiều, bầu trời nhiều mây hơn. Nắng tắt sớm. Không gian yên ắng đến lạ, chỉ nghe tiếng chim ríu rít gọi nhau bay về tổ và tiếng rì rào lao xao của lá…lâu lắm mới nghe tiếng động cơ của một chiếc xe máy chạy ngang qua rồi mất hút ở cuối con dốc. Vài cơn gió chiều buông lơi, từng chiếc lá vàng lại rơi rơi.
Đêm ở đây lại càng yên tĩnh hơn. Màn tối chưa phủ đều thì trăng mười sáu đã xuất hiện ở đằng xa rồi nhô dần lên trên những vòm lá đen thẫm. Càng lên cao, trăng càng sáng tỏ. Ánh trăng dường như đẩy lùi, dường như chế ngự tất cả mọi ánh sáng của những ngọn đèn cao áp ở bên dưới. Rồi càng lúc càng lan tỏa rộng khắp nơi nơi. Một vài cơn gió thoảng làm lay động hàng cây làm cho không gian đêm dịu dàng man mác. Về khuya trăng càng vằng vặc. Một mình ngồi ở lan can ngắm con phố vắng người. Hàng cây như một khối đen thẫm in đậm hắt bóng xuống lòng đường. Thỉnh thoảng, đâu đó tiếng lá rơi dội vào đất từng chiếc, từng chiếc buồn tênh…
        -Lá rụng về đâu?
         Vẫn là câu hỏi bâng quơ nhưng càng hỏi tôi lại càng thấy một cảm giác gì đó là lạ nhói sâu. Tôi nhớ từ lâu lắm, có một lần tôi được nghe một bài thuyết giảng của một vị thiền sư : “Khi chết ta đi về đâu? Lá rụng về đâu? Ta từ đâu đến?...”
“…Khi có đủ điều kiện thì biểu hiện, hết điều kiện thì lịm tắt. Con người khi chết không có nghĩa là mất đi vĩnh viễn mà chỉ là họ không còn biểu hiện cho ta thấy nhưng nếu có đủ điều kiện họ sẽ quay trở lại nhưng dưới một hình trạng khác mà con mắt trần của ta không thể nhận ra họ…cũng như chiếc lá vàng rụng đi, biết đâu nó sẽ tiếp tục trở lại, biểu hiện thành một chiếc lá non xanh khác ở trên cành của một chồi mới nhú…v.v…”
         Cho đến bây giờ, tôi vẫn mơ mơ hồ hồ với ý tưởng này!? Nhưng khi một người thân hay nghe tin một người bạn của tôi qua đời. Tôi thường an ủi mình, nghĩ theo cách đó, để mong rằng họ vẫn còn đâu đó xung quanh đây và có ngày họ sẽ trở lại…để tự xoa dịu mình, để làm giảm bớt đi sự đau buồn về sự mất mát to lớn ấy.
Ai cũng đi qua một thời tuổi trẻ. Tuổi trẻ với nhiều ước mơ, nhiều hoài bão…đã trải qua không ít những thăng trầm, gặp không ít là sóng gió…cũng không biết bao nhiêu lần sân si, bao nhiêu lần hỉ nộ ái ố…

Thứ Năm, ngày 25 tháng 9 năm 2014

ĐÔI BẠN

     
                                                     Một thời trung học nhớ thương
                                                     Một thời nhớ mãi vấn vương một đời .

            Dòng Sông Hàn nhè nhẹ lững lờ trôi. Những cơn sóng nhỏ vỗ lao xao đập vào bờ tạo nên những âm thanh rì rào thật êm ái. Trời trong xanh, gió hiu hiu, tàu thuyền tấp nâp. Xa xa thấp thoáng những cánh buồm .

            Lần đầu tiên Phương trở lại nơi đây sau nhiều năm xa cách. Bờ Sông Hàn nhiều kỷ niệm thân thương. Sông vẫn như xưa hiền hòa êm ả . Những vòng xe hối hả ngược xuôi . Mọi người như hút vào dòng xoáy thời gian Tất bật vội vã . Chỉ có Phương là lạc lõng bên bờ sông lộng gió . Lòng bâng khuâng . Bao nhiêu kỷ niệm ùa về . Những mơ ước những hoài niệm xa xăm . Ngày ấy Phương chỉ là một cô bé vừa mới lớn với tuổi mười bốn hồn nhiên vô tư . Lần đầu tiên Phương gặp cậu học sinh ấy trong tiệm sách Bình Dân Thư Quán ở ngả ba đường Hùng Vương và đường Nguyẽn Thị Giang Đà Nẵng . Phương muốn mua một quyễn sách nhưng cậu ta cứ nhìn Phương hoài . Ngượng ngùng Phương đi về và cậu ta lẽo đẽo theo sau . Từ bửa gặp gỡ đó Phương thường thấy cậu ấy đạp xe qua lại trước nhà mình.

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

Những Hình ảnh gần gũi về Thầy Lê Ngọc Linh

                               
     

Sư Phạm Qui Nhơn ơi ! Nam Phương Nhớ


                 Thời giáo sinh của Nam Phương rất nhiều kỷ niệm và đầy ắp những yêu thương..Nhớ ngày đầu tiên Phương đến trường Sư Phạm Qui Nhơn cảm giác kỳ lạ làm sao !..Nam Phương như nhìn thấy ước mơ..niềm kiêu hãnh..và tương lai của mình trong biển xanh lộng gió..Phương nghĩ chừng như mình sẽ bay đến một chân trời mới với đôi cánh màu xanh thẵm..Và quả thật hai năm Sư Phạm với Thầy Cô..bạn bè cùng những gì Phương trãi qua ở trường Sư Phạm đã chấp thêm vào đôi cánh màu xanh ấy !

            Mỗi sớm mai Phương đến lớp với bộ cánh trắng tinh khôi..với hai bím tóc ngu ngơ..với mùi mằn mặn của gió biển...Tiếng Thầy Cô..tiếng bạn bè tiếng chim ríu rít..tiếng hàng dương xào xạc hòa cùng hương thơm mùi hoa sứ...Tất cả như thấm sâu vào tâm hồn Nam Phương....Phương nghe như tiếng thời gian đang khẽ khàng trôi qua..và tình cảm Thầy Cô..bạn bè càng ngày càng quyến luyến thân thương......
                         



Thư Cảm ơn

Mình là Nguyễn Thị Mận, cựu giáo sinh SPQN khóa 10.
"Xin chân thành cảm tạ các bạn nhóm SPQN khóa 10 đã đến viếng và chia buồn cùng gia đình".
Cảm ơn nhiều,
                                                                                                     Nguyễn Thị Mận - 01678241653

Tin Buồn

       

Được tin cụ bà MARIA PHẠM THỊ THU, Thân mẫu chị Hồ Thị Hoa K6/ SPQN vừa từ trần tại Đà Nẵng.Hưởng đại thọ 95 tuổi.
Xin thành kính phân ưu cùng chi Hoa và tang quyến
Kính nguyện Hương Lịnh cụ bà sớm an lạc trong cõi vĩnh hằng
                                                                                              Ban LL cựu Giáo sinh SPQN tại Đà Nẵng
                                         

QUÀ TẶNG ÂN TÌNH

                                                                                                                            Thanh Dang
                                                                                   


                                             Mấy mươi năm rồi đó em
                                             Thầy xưa, bạn cũ còn tìm được nhau
                                             Biết bao thay đổi bể dâu
                                             Mà tình em...vẫn xanh màu yêu thương

                               Từ em bỏ nắng sân trường
                               Phượng bên đường chắc còn vương vấn nhiều
                               Lá xanh rợp bóng thương yêu
                               Nghiêng che nắng sớm, mưa chiều. Nhớ chăng ?

                                           Trò thơ ngây, cô trẻ măng
                                           Cô yêu thương cả đứa chăm, đứa lười.
                                           Bây giờ em lớn khôn rồi
                                           Như chim bay khắp phương trời xa xăm.

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...