Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

CÔ GIÁO SINH NHO NHỎ

                                                                                                                       DUY KHOA


               





                                               Năm sáu tám tôi vào Sư Phạm
                                               Tóc còn thắt bím mặt ngây thơ
                                               Ai cũng nhìn tôi...ai cũng ngó
                                               Thẹn thùng bẽn lẽn dị làm sao.

      Mùa tựu trường năm 1968. Tôi đã trúng tuyển vào trường Sư Phạm Qui Nhơn khóa bảy <1968-1970>. Tôi rất vui mừng, rất hãnh diện vì thuở đó miền Trung và Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam chi có một trường Sư Phạm ni thôi. Muốn dự thi phải có bằng Tú tài và qua một kỳ thi tuyển. Tôi nhớ hôm thi vấn đáp, vị giám khảo thứ ba hỏi tôi:
-Tại sao em muốn làm cô giáo ?
- Dạ thưa Thầy. Em muốn làm cô giáo tại vì em rất yêu thích và thương mến các trẻ em .
Tôi thấy ba vị giám khảo nhìn tôi cười. Linh tính cho tôi biết. Tôi đậu rồi.
Mẹ tôi đón tôi ngoài cổng trường thi. Tôi hớn hở khoe với mẹ.
-Mẹ ơi...! Con đậu chắc rồi mẹ à.
Mẹ cười xoa đầu tôi.
- Con nhỏ ni...!
Kỳ tuyễn sinh này. Thí sinh dự thi rất đông. Nhưng đậu chỉ đếm trên đầu ngón tay. Tôi đã đem vinh dự cho gia đình tôi. Nhất là cho mẹ của tôi. Mặt tôi tươi sáng bao nhiêu thì mặt me tôi càng vui càng rạng rỡ hơn. Mẹ dắt tôi đi phố Đà Nẵng mua thưởng cho tôi cái đồng hồ đeo tay nạm vàng mười tám thật tốt, thật đẹp cùng với áo quần vở bút, vali để đi học. Tôi vừa đi vừa nhảy. Mẹ mắng yêu tôi.
- Con là nữ giáo sinh Sư Phạm rồi đó. Con gái nên dịu dàng, thùy mị nghe con.
- Dạ thưa mẹ con nghe rồi.
Nhưng thật tình tôi chỉ muốn chạy u về nhà để ngắm nghía, để mân mê những món quà mẹ mới mua cho tôi.
      Rồi cũng đến ngày nhập học. Lúc ở phi trường Đà Nẵng chờ máy bay đi Qui Nhơn. Tôi thấy mấy chị cùng khóa bảy với tôi chị nào cũng nức nở, sụt sùi, đầm đìa nước mắt. Tôi tự hỏi ?
- Được đi học Sư Phạm. Được ở nội trú. Trong túi rủng rỉnh tiền. Vui quá đi thôi...! Tại răng mấy chị ni buồn chi dữ rứa hé...?
Nhưng khi tôi bước lên máy bay. Không còn mẹ bên mình nữa, tôi cảm thấy lo lo. Lần đầu tiên tôi rời nhà đi học xa. Trường Sư Phạm, Thầy Cô bạn bè, nội trú. Tất cả đều mới mẻ, đều xa lạ đối với tôi. Trí tưởng tôi đang phiêu lưu. Bỗng loa phóng thanh vang vang.
- Máy bay sắp hạ cánh xuống phi trường Qui Nhơn. Yêu cầu hành khách cài dây an toàn và giữ trật tự.
      Tôi tựa lưng vào ghế nhìn ra ngoài khung cứa sổ máy bay. Những áng mây trắng nối gót trôi qua , bầu trời trong xanh , người tôi bồng bềnh. Thành phố Qui Nhơn từ từ hiện rỏ trong tầm mắt tôi. Rồi phi trường , chiều đã về trên phố thị Qui Nhơn. Chúng tôi đón xe lam vô trường Sư Phạm. Sân trường đầy tiếng chim hót líu lo. Chú thì đậu trên cành hoa sứ , chú thì đong đưa trên các cành dương. Nhiều chú chim giương mắt nhìn tôi hình như đang thầm hỏi.
- Này cô giáo sinh nho nhỏ kia. Cô từ đâu đến vậy hở cô ?

      Chao ôi...! Trường Sư Phạm đối với tôi là một giấc mơ tuyệt vời. Là mục tiêu mà tôi phải đạt tới. Là thử thách mà tôi phải vượt qua. Lòng tôi thật háo hức, thật là hồ hởi. .... !!!

                     
                                                                 Đặng Nam Phương

15 nhận xét:

  1. Phương ơi ! Đọc bài viết; của bạn mình xúc động quá ! Mình nhớ bạn và các bạn cùng lớp ngày xưa .
    Nguyên Thảo

    Trả lờiXóa
  2. Nam Phương làm thơ , viết văn , học giỏi , xinh đẹp nhất lớp của Vũ Huy Cao đó nghe Duy Khoa ! Nhớ hồi xưa Cao chờ tan học chạy theo NP mượn vở..... !
    Rồi đi qua bao tháng năm Cao đã gặp lại NP , và trong Cao , Nam Phương vẫn là " Người Duy Nhất !!!
    Vũ Huy Cao

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tình học trò thật ngây ngô , trong sáng chú Huy Cao nhỉ !
      Chú thật là sắc son chú Cao ơi , thảo nào cô NP viết bài " Đôi Bạn " ngọt ngào đến thế . Đời dễ có mấy ai .
      Ái mộ , Ái mộ !

      Xóa
  3. Cô Nam Phương lúc vào trường SPQN trẻ ơi là trẻ chú Duy Khoa à . Cảm ơn chú DK đã chia sẻ bài viết và hình dung cô giáo sinh mà Thanh Thanh ái mộ. Hình ảnh và lời văn thật hồn nhiên , ngây thơ , nhí nhãnh !

    Trả lờiXóa
  4. Viết hòa cùng Nam Phương
    Cô giáo sinh nho nhỏ
    Hai bím tóc xinh xinh
    Tinh khôi tà áo trắng
    Bối rối và ngỡ ngàng
    Trên sân trường rực nắng
    Lặng yên lòng tự nhủ
    Đây là một giấc mơ !
    Hoàng Hải

    Trả lờiXóa
  5. Này cô giáo sinh nho nhỏ kia. Cô từ đâu đến vậy hở cô ?

    Trả lờiXóa
  6. Ngôi trường xưa , một ngày đó…rất xưa
    Thầy Cô , bạn bè , sáng nắng , chiều mưa
    Ngây thơ quá đường đời chưa vướng bận…!
    Sư Phạm

    Trả lờiXóa
  7. Cô ấy là cô gái đáng yêu.!

    Trả lờiXóa
  8. Em còn nhớ thời học trò áo trắng?
    Tà áo dài bay trong nắng vàng tươi
    Xao xuyến bâng khuâng yêu dấu một thời
    Bao kỷ niệm chất đầy trong cặp vở …

    Trả lờiXóa
  9. Cô giáo sinh nho nhỏ ơi !.
    Bài viết và hình ảnh của cô vừa nhí nhãnh vừa hồn nhiên . Đúng là Nam Phương BABILAC . GUIGOZ . Cô giáo sinh trẻ nhất trường Sư Phạm đây rồi ...Ha ...ha..ha
    Một cô giáo sinh đặc biệt nên nhớ hoài đó Phương !
    Thân ái Bạn k7

    Trả lờiXóa
  10. " Hai bím tóc đính chiếc nơ hồng
    Như cánh phượng trưa hè rực rỡ
    Để ai ươm mãi ước mơ nồng
    Để ai thương nhớ để ai chờ "

    Trả lờiXóa
  11. Ước Gì !
    Ước gì " Tóc Bím " cùng ta
    Sông xanh, núi biếc ngắm tà dương buông.
    Một gian nhà nhỏ tình nồng .... !
    Duy Khoa

    Trả lờiXóa
  12. Vũ Huy Cao , Duy Khoa , Nguyên Thảo , PeTer , Sư Phạm ,Hoàng Hải và Thanh Thanh quí mến !
    Quí bạn ơi ! Thơ rất hay, lời chúc rất chân tình ! Đây là quà đặc biệt mà Nam Phương nhận từ quí anh , quí bạn thân thương Nhất là Duy Khoa đã ủng hộ Nam Phương đăng bài còn. photo lại tấm hình " tóc bím " ngây ngô của Phương lúc mới vô trường Sư Phạm Qui Nhơn nữa ... Lòng Nam Phương thật vui , thật ấm áp.
    Cảm ơn và chúc quí anh , quí bạn của Nam Phương thân , tâm thường an lạc !
    Thân ái .... Nam Phương

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Một mùa Giáng sinh lại về và một năm mới sắp đến. Duy Khoa chúc Nam Phượng , thân chúc quí bạn và gia đình một mùa Giáng sinh an lành và một năm mới an lạc , hạnh phúc, thịnh vượng.
      Quí mến

      Xóa
  13. Nam Phương ơi ! Cao đã lưu tất cả những bài Nam Phương viết về trang của Cao để làm Lưu Niệm .
    Lưu là để nhớ.
    Niệm là để thương
    Thân thương hai chữ .
    Vĩnh kết đồng tâm .
    Cao

    Trả lờiXóa

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...