Thứ Ba, 12 tháng 6, 2012

… NHƯ TIA NẮNG MẶT TRỜI


                                                                                Thanh Cảm

      Chiều buông xuống,mặt trời dần chếch về hướng tây,những ánh nắng cuối ngày như vẫn còn lưu luyến nhẹ xuyên qua từng hàng cây kẻ lá.Nắng nhạt dần,hoàng hôn mang một không gian màu tím quét ngang chân trời như báo hiệu những cơn mưa chuyển mùa sắp tới.
      Vào mỗi tuần trăng,Sài Gòn nhiều nơi lại dập dềnh nước triều cường.Trên con đường dẫn vào nhà bạn tôi bì bõm nước,chiếc xe chạy nửa chừng bỗng chết máy đứng khựng lại ở đầu ngõ,không còn cách nào khác tôi phải cùng cô bạn ì ạch đẩy chiếc xe và lội bộ trên con ngõ nước đã ngập tràn trề .Bạn tôi vội vàng chạy ra đón và đưa xe vào nhà bằng cử chỉ ân cần,thân thiện. Các bạn tôi là vậy,lúc nào cũng ấm áp,gần gũi và dễ mến như thế đấy… Chiều cuối tuần,các bạn thường hẹn nhau đến nhà ai đấy để lại cùng được nhâm nhi tách trà thơm bên bạn bè thân thiết để lại cùng nhỏ to tâm sự và cùng hát cho nhau nghe những bài hát một thời!
    Nhóm bạn Sư Phạm Qui Nhơn xa quê chúng tôi cuối cùng đã không hẹn mà gặp ở vùng đất phương Nam hiếu khách này thuộc nhiều lớp khác nhau, nhiều khóa học khác nhau nhưng có lẽ vì mối đồng cảm từ ngôi trường chung từng một thời đèn sách nên cái tình của chúng tôi gắn kết với nhau,đến với nhau đẹp như một trang thơ và da diết như một khúc nhạc xưa sâu lắng.Từ các anh chị khóa trên như chị Trâm,chị Tuyền,anh Sanh,anh Hải,anh Thành… cho đến Đ.Oanh khóa nhỏ nhất và nhóm bạn cùng khóa như An, Thạch, Việt, Lượng, Trung, Chúc, Bình, Ren…cùng với anh Dũ, một người anh thân thiết ngày xưa ở trường SP,chúng tôi vẫn thỉnh thoảng hẹn gặp nhau và cùng ngồi bên nhau tâm tình bao chuyện buồn vui.Các bạn ở xa thì vẫn thường xuyên gọi đến tỉ tê những điều muốn nói:Vân-Tùng-chị Nguyệt ở Qui Nhơn, Thanh ở Tuy Hòa, Nguyễn Bình ở Phan Rang,Loan-Nguyên-Vượng ở Cali…Bởi, cách xa đâu phải là quên lãng nên mỗi khi phone về là ôi thôi cứ như đó là lần sau cùng được nói vậy.Đáng yêu vô cùng mà cũng thật sự thấy day dứt cả lòng!
      Sau chuyến về thăm trường cũ vừa qua tình thân bạn bè như càng níu chặt hơn,đằm thắm và gần gủi hơn.Trở lại Sài Gòn cũng đã lâu vậy mà tôi vẫn còn ngẩn ngơ mỗi khi chợt nhớ…Thân tình bè bạn cùng những níu giữ yêu thương bên ngôi trường xưa ấy cứ như những thước phim quay chậm đầy cảm xúc trôi qua cuộc đời,đẹp sáng trong và thân quí vô cùng!Dường như mỗi chúng tôi không ai bảo ai nhưng tất cả đều muốn gìn giữ và níu kéo về gần bên mình những hoài niệm dấu yêu không dễ phôi phai ấy,có phải chăng vì vậy mà từ sau ngày trở về thăm trường xưa chúng tôi thường xuyên liên lạc nhau hơn và gặp gỡ nhiều hơn?Sau một khoảng thời gian cách xa dài lăng lắc ấy,để một ngày,giữa phố biển thân yêu,trong sân trường xưa cũ,chúng tôi gặp nhau,ngỡ ngàng nhận ra nhau và mừng vui khi bàn tay nắm chặt bàn tay mà lòng thì dâng trào bao nỗi niềm bấy lâu khắc khoải để rồi phút chốc ùa vỡ ra như hằng ngàn,hằng triệu bọt sóng nhỏ yêu thương tan chảy rồi vỗ về,ôm ấp bờ cát ngọt ngào.
      Sài Gòn vào những sáng cuối tuần long lanh nắng,bạn bè chúng tôi thường hẹn nhau bên tách trà nóng,bên ly café ấm nồng tình bằng hữu trong không gian ấm áp lãng mạn của “Một thuở”ở quận ba hay rộn ràng tiếng nói cười ở quán café xinh xắn trong khuôn viên một sân trường Đại học trải vàng lá me bay bên quận một …
        Những chiều chủ nhật với cơn mưa sóng sánh chợt đến chúng tôi lại gặp nhau ở nhà một ai đó để cùng râm ran chuyện trò hay thủ thỉ những điều chưa nói.Còn nhớ một chiều,trong lần gặp mặt gần đây ở nhà chị bạn học khóa sáu,chúng tôi như trút hết mọi nỗi lòng mọi trăn trở để hiểu nhau hơn,cảm thông và thương quí nhau hơn.Những giận hờn nghi ngại có đấy,những nỗi đau đời thường cũng có đấy nhưng sớm bay đi như cơn gió thoảng qua cuộc đời,như một lẽ vô thường của kiếp nhân sinh.Chúng tôi an nhiên ngồi gần bên nhau bằng lắng nghe chia sẻ bên tình bạn chân thành,bên những ân cần bình dị,bên tiếng đàn tiếng hát ấm áp ân tình của tất cả mọi người.Có quên được đâu hình ảnh bạn tôi ôm đàn da diết với “Nguyệt ca” thật nồng nàn,“Như cánh vạc bay”sâu lắng,xa xăm hay ru lòng  khi“Còn chút gì để nhớ”…!!!
      Chiều nay,chúng tôi lại cùng bên nhau trong không gian ấm cúng và bên tai dìu dặt những giai điệu trữ tình của những bài tình ca trong CD“Có nhau trong đời”của thầy Hoàng Song Nhi.Ngoài trời,cơn mưa đầu mùa cũng vừa chợt đến nhẹ nhàng,quyến rũ… Bên nhau,cũng những khuôn mặt thân ái ấy,cũng những môi cười xinh xắn ấy,cũng những ánh mắt tươi tắn ấy nhưng tôi nghe ấm áp,gần gủi hơn rất nhiều khi cô bạn ôm đàn tha thiết “Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời...Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây…Dù có ước,có ước ngàn lời có trách một đời cũng đã muộn rồi…Dù sao…dù sao đi nữa...”(*)
      Vâng,dù sao đi nữa chúng tôi cũng vẫn sẽ sống với nhau thật lòng trong chặng đường không còn dài trước mặt,sẽ nở nụ cười để được nhận những nụ cười,sẽ yêu mến để được mến yêu và cũng sẽ quên đi nỗi xót xa thân phận để thấy trân quí tình người khi bạn chân tình tỏ bày những nỗi niềm trăn trở đã cất giữ trong lòng bấy lâu,khi tôi nhẹ nhàng những giai điệu của Vũ Thành An trong “Bài không tên số  bốn”…!
      Tôi vẫn không quên khuôn mặt dễ mến của chị Bích Liên tìm đến tôi trong đêm hôm ấy sau khi tôi đọc lá thư của thầy hiệu trưởng.Chị em tôi tuy chưa một lần gặp gỡ,chưa có cơ hội trò chuyện cùng nhau mà bỗng như là thân thiết lắm.Tôi chỉ từng biết chị qua “Thương nhớ ngọc lan”trên weblog/spqn và có lẽ cái nghĩa ân của  vành nôi Sư Phạm,  cái thương quí của tình bạn đồng hương và nhất là qua mối đồng cảm sâu xa của hai chị em đối với người Thầy kính mến đã mang tâm hồn chị em tôi đến gần nhau và hương ngọc lan dịu dàng trong góc sân nhà thầy ngày nào đã đưa chị em tôi trở về nơi bắt đầu với bồi hồi bao nhiêu hoài niệm!
      Tôi còn nhớ một câu danh ngôn của Oliver Wendell Holmes:“Tình bạn là đóa hoa hồng đầy sức sống,từng cánh mỏng đều tỏa hương thơm ngát…!”Và quả thế,đó là những đóa hồng vàng ngát thơm hương của tình bạn trong sáng,những bông hồng tươi tắn mang thông điệp yêu thương của tình bạn chân thành đến với mọi người…Và với chúng tôi,xin luôn hướng về nhau,xin luôn gửi cho nhau những bông hoa hồng vàng tươi thắm và xinh đẹp nhất mang trọn vẹn ý nghĩa của tình bạn thật thà:“A yellow rose for you…To say…  Friend,you are dear to me!”
      Newell D.Hiller đã nói“Tình bạn reo vui như tia nắng,quyến rủ như một câu chuyện hay,chỉ lối như một ảo ảnh thiên đường!”.Mà đúng vậy,“Cuộc đời mất đi tình bạn như thế giới mất đi mặt trời”(Cicero).Không gì đáng giá bằng tình yêu thương bạn bè dành cho nhau.Khoảnh khắc có thể đổi thay số phận nhưng một tình bạn chân thành là bất biến. Hãy tin rằng ta sẽ hạnh phúc khi trong trái tim ta đầy tình yêu thương,hãy tin rằng ta sẽ hạnh phúc khi tâm hồn ta tình bạn là vĩnh cửu,hãy đem giận hờn gặp gỡ yêu thương và đem sự thứ tha thay lòng đố kỵ và hãy thôi đừng xót xa cay đắng khi cất lên câu hát nghìn trùng “…Triệu  người quen có mấy người thân,khi lìa trần có mấy người đưa…!!!”(**)
     Đã biết sinh rồi diệt đều do nhân duyên,mọi vật đều biến thiên vô thường,vạn vật chuyển hóa thay đổi từng phút giây.Đã biết “Người ta không bao giờ tắm trên cùng một dòng sông”như lời một triết gia Hy Lạp cổ đại đã nói,vậy sao ta không nâng niu trân quí và giữ gìn tình bạn chân thật cho nhau để khi chia tay ta thấy lòng thanh thản?
     Cuộc sống thì luôn hướng về phía trước như hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời.Vạn vật sẽ ra sao khi thiếu ánh nắng sưởi ấm của buổi bình minh mà tình bạn lại như tia nắng reo vui rộn rã ? Sẽ là vô cùng bất hạnh nếu trên đời này ta không có bạn để chia sớt nỗi niềm,để lắng nghe thông cảm?Sẽ là vô cùng thiệt thòi nếu cuộc đời này ta không có bạn để gửi trao niềm tin cậy,để san sẻ một bờ vai và cũng thật đau lòng khi ta dễ dàng vô tình chối bỏ một người bạn tốt trong đời…?
      “…Lời ca còn mãi cho bạn cho tôi,tình yêu còn mãi trong trái tim này…Để cuộc đời còn mãi bao nhiêu niềm vui…”(***)Lời ca sẽ còn mãi,tình yêu sẽ còn mãi trong mỗi chúng ta khi nụ cười tình bạn vẫn tỏa nắng và trong tim mình tình bạn chân thiết vẫn đong đầy!
      Cho tôi xin một ý thơ ngọt ngào,cho tôi mượn những gam màu trong sáng để viết nên bài ca hay,vẽ lên bức tranh đẹp cho tình bạn.Cho tôi được nhẹ nhàng ngắt những bông  hồng vàng tươi tắn nhất trong vườn hoa đầy sắc màu để riêng tặng bạn tôi,những người bạn mà tôi không thể thiếu trong đời!
    
                                                                                      Sài Gòn 3-6-2012
                                                                                          Thanh Cảm11


(*)Lời bài hát  “Niệm khúc cuối”(Ngô Thụy Miên)
(**)Lời bài hát  “Bài không tên số 4”(Vũ Thành An)   
(***) Lời bài hát “Cho bạn cho tôi”(Lam Trường)

30 nhận xét:

  1. cam on tia nang cua Thanh Cam nhe.Tinh ban ,tinh dong mon ma TC va ban be co duoc that dang de nang niu gin giu.Tang TC mot cau ma sang nay minh moi doc duoc Nguoi tinh rat de kiem.Va nguoi ban rat de giu.Cai kho la kiem duoc nguoi ban,va giu duoc nguoi tinh.(LEVIS)chucTCco that nhieu suc khoe ,de co nhieu bai viet hay va nhat la con tham gia duoc nhieu cuoc hen nua nhe

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất cảm ơn bạn nhé,bạn HPVang!Bạn đã cho tc biết thêm một triết lý sống rất hay nữa,cảm ơn bạn nhiều lắm!Nghe tên bạn quen quen,có phải bạn là Huỳnh...lớp7k11?
      Thân ái nhiều!

      Xóa
    2. Da co lan TC nhan minh la tham tu cua trang spqn roi, ma sao nay van khong biet Huynh Phu vang la ai thi minh hoi buon mot chut do nghe.nhung khong sao minh van la ban tot voi nhau la duoc .Chuc TC vui va hanh phuc ben nguoi than cung nhu ban huu

      Xóa
    3. À,cho tc xin lỗi!TC biết HPV là ai rồi đấy,có phải bạn học lớp 6k11,cùng lớp với R. Your wife là một cô nàng nho nhỏ,tốt bụng,dễ mến..Riêng bạn,thì có đến 6 cô!Nếu có gì sai,bạn cho mình xin lỗi nhé!Thân ái!

      Xóa
    4. sai nua roi thanh cam oi hoc lai lop lam tham tu di nhe

      Xóa
    5. Sao lạ vậy ta...???

      Xóa
    6. bat mi nhe Phu vang la ten ngoi lang noi chon rau cat ron cua mot GSSPQN .Nguoi ay hoc nhi 6 k11, viet rat nhieu ban tinh ca nhung khong pho bien ma chi de danh tang cho nhung nguoi phu nu ma nguoi ay yeu .Mot trong so do la HC k12. Nguoi la cam hung cho nguoi ay sang tac rat nhieu ca khuc. Viet xong roi mang tang nguoi do, cuoi moi ban nhac nguoi ay ky ten HPV. Rat cam men tam chan tinh cua nguoiCGS do minh da lay HPV lam but danh cho minh. Toi day thi co le TC khong can tim HPV la ai nua nhe ,tam biet ban

      Xóa
    7. TC đã biết rồi,cô Bắc Kỳ nho nhỏ ạ!Thì ra là bạn...cảm ơn nhé!Cái tên nó đánh lừa mình,cứ nghĩ đó là một đấng nam nhi,nào dè...!Cũng là một điều thú vị phải không?Thân ái!

      Xóa
  2. người bạn lớp 10k1113:41 12 tháng 6, 2012

    Những "TIA NẮNG TÌNH BẠN" của tc sao mà ấm áp và đẹp quá,mình thật lòng thấy ngưỡng mộ tình bạn của các bạn,vô cùng quí tc ạ!
    Mình tâm đắc với câu nói "Cuộc đời mất đi tình bạn như thế giới mất đi mặt trời"của Cicero.Chúc mừng tình bạn chân thành của các bạn và chúc mừng một bài viết đầy ý nghĩa của tc!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ồ,đích thực bạn là một độc giả trung thành của tc rồi,cảm ơn bạn đã thường xuyên ghé thăm trang nhà và để lại lời bàn chân tình!Chúc bạn sức khỏe và mong bạn mãi vẫn là độc giả trung thành của SPQN!
      Thân mến!

      Xóa
  3. Cám ơn Tia Nắng Mặt Trời của TC đã làm mình ấm áp bên những người bạn sau mấy chục năm gặp lại!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Tia nắng không những mang đến cho nhân gian sức sống mạnh mẽ mà còn đem đến cho ta niềm lạc quan yêu đời nữa,có phải không R? Mong bạn mãi cuộn tròn ấm áp trong tia nắng tình bạn ấy nhé!
      Thân ái!

      Xóa
  4. Chào chị Thanh Cảm,
    Em vẫn thường đọc những bài viết của chị trên trang mạng SPQN, không chỉ một lần, nhưng nhiều lần. Ý tưởng và mạch văn của chị lôi cuốn em vì lúc nào cũng tuôn trào với đầy cảm xúc, thiết tha của tình bạn, tình yêu thương cho nhau... Em chợt nhớ lại lời Bố em viết trong "Câu chuyện lửa tàn" của những năm xa xưa trước:" Trên đường đời sẽ có những đêm không có ánh trăng sao, nhưng trong lòng chúng ta ánh trăng chẳng bao giờ tàn, vì mãi mãi chúng ta vẫn luôn có lòng thương mến nhau". Em biết rằng ánh trăng ấy đã chưa bao giờ tàn trong chị, vì trái tim chị đong đầy tình yêu thương cho đồng loai, cho bạn hữu.
    "Như tia nắng mặt trời" của chị thật ấm áp, gợi lại trong em thuở còn đi học, nô đùa cùng bạn bè trong niềm vui dường như bất tận... Rồi đến ngày em rời quê hương ra đi... và lưu lại bên Phi suốt một quảng đời tuổi trẻ. Phần còn lại đã thuộc về lịch sử….
    Như em đã có lần tâm sự cùng chị, những bài viết của chị thường gây cảm xúc nhiều trong em vì qua những tâm sự ấy, em tìm được kỷ niệm dường như đã bị quên lãng của chính mình... Em đã thường chia sẽ những bài viết của chị, của chị Irene, và của các anh chị CGS với những người bạn tại Canada. Hy vọng sẽ tiếp tục được đọc những bài viết của chị và mọi người trong tương lai.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cho chị hát tặng T.A mấy câu trong"Hãy yêu nhau đi"của TCS:
      "...Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
      Dù vẫn biết mai đây xa lìa thế giới
      Mặt đất đã cho ta những ngày vui với
      Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời..."
      Chúc T.A vui và yêu đời yêu người trong công việc của mình.Thân ái!

      Xóa
  5. Chào chị Thanh Cảm,

    Chị có biết rằng đây là tấm hình mà em đã mong đợi từ lâu không? Em vẫn muốn tin rằng sự gặp gỡ giữa chị và chị Bích Liên đã đến từ một cơ duyên tiền định. Vậy mà đã gần nữa năm từ lần sau cùng em nói chuyện với chị Bích Liên khi em gọi về từ Canada. Em nói với chị ấy về những xúc động của em sau khi đọc bài "Thương Nhớ Ngọc Lan" và "Mãi mãi là Thiện Tâm". Bố em đã xúc động sau khi ông đọc những bài viết này, biết rẳng sau hơn 40 năm xa cách, nghĩa cử năm nào của người Thầy vẫn còn lắng đọng trong tâm tư của một người học trò phương xa.... Và hôm nay, các chị đã hội ngộ.

    Nếu có thể, nhờ chị gửi cho em(em sẽ chuyển lại cho Thầy Mẫn) hình chị vừa chụp về những cây hoa sứ nở muộn trong dịp chị quay về trường SPQN trong ngày hội tụ lịch sử vừa rối. Bố em vẫn còn nhớ hoài "những cây bông sứ nở muộn" ấy. Cảm ơn chị nhé.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chị vẫn còn nhớ năm xưa Thầy đã từng nhắn nhủ học trò rằng:"Hãy thỉnh thoảng nhớ về trường cũ,nhất là nhớ đến nhau,thương mến nhau,nâng đỡ nhau trên những bước đường đời...".Các anh chị hôm nay nghĩ về nhau,đến với nhau cũng là một phần thực hiện lời Thầy năm xưa nhắc nhở...Chị nghĩ có lẽ Thầy đã rất vui!
      Chị sẽ gửi cho em mấy tấm hình như em nói.Thế nhé,Chị thân mến chào em!

      Xóa
  6. From: P.Lan (con gai thay Tran Van Man)
    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
    Chi oi,
    Em vua email cho chi va chi Bich Lien thu cua Ba em viet toi hom qua!
    Trong email em co thua voi 2 chi rang: em da post 1 so bai viet cua 2 chi len trang facebook cua em voi mong muon duoc chia xe voi ban be xa gan ve nhung tam tu, tinh cam cua cac anh-chi doi voi Ba em, doi voi ngoi truong Su Pham Quy Nhon ngay ay.
    Cam on chi thuong quy ve tat ca nhung yeu thuong luon danh cho Ba em. Cam on chi vi nhung bai viet cuon hut, ngay ca doi voi the he di sau nhu em.

    Ai oi,
    Anh vao facebook cua em de xem lai nhung bai viet cua cac chi nhe. Anh cung co the xem thay hinh cac chi chup hom ve tham lai truong Me SPQN, co ca hinh chi Thanh Cam ben canh "cay su ngay xua"...

    Thuong men,

    em P.Lan

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Chào P.L!
      Chị đã xem thư Thầy viết,chị cảm ơn Thầy nhiều vì lúc nào Thầy cũng nghĩ về học trò mình bằng lòng bao dung và độ lượng.Chị cứ ngỡ những lời Thầy nhắc nhở ấy là của một người cha nhắn nhủ cho một đứa con ở xa,ba chị đã không còn nên những ân cần khuyên bảo của Thầy làm chị nhớ đến Ba chị vô cùng.Tình cảm mà các anh chị có hôm nay một phần nhờ các Thầy Cô trong trường SP ngày xưa mở lối,nhờ vào những nhắn nhủ đầy tình người của bố Mẫn trong Đêm lửa tàn và vì thế các anh chị không bao giờ quên vành nôi đã đưa mình vào đời làm Thầy,làm người cho dù thế hệ anh chị có gặp nhiều vướng trở trong cuộc đời!
      Chị cảm ơn P.L đã dành nhiều tình cảm đến các anh chị CGS,cảm ơn Thầy đã luôn động viên nhắc nhở cho dù sức khỏe không còn như trước,cảm ơn tất cả những ân tình mà chúng ta dành cho nhau,P.L nhé!
      Thân ái chào em!

      Xóa
    2. Chào Phương Lan,

      Anh có được một số người bạn cho biết rằng họ đã đọc bài viết "Như Tia Nắng Mặt Trời" của chị Thanh Cảm mà PL đã posted trên facebook. Chắc chắn có nhiều người khác vào facebook đã và sẽ đang thưởng thức bài viết đầy cảm xúc ấy và nhẹ nhàng ấy, để hiểu được thêm những tâm tình rất thiện tâm và nhân hậu của những anh chị cựu sinh viên SPQN - những người thầy cô đã trở thành hình tượng gương mẫu cho cả một thế hệ.

      Cảm ơn chị Thanh Cảm đã chụp lưu niệm hình ảnh của những cây sứ sống vượt thời gian ấy.

      Xóa
    3. Chào T.A,P.L,
      Chị cũng như các anh chị khác rất vui khi các em đã nghĩ đến các anh chị bằng những tình cảm rất đổi thân thương như thế,cảm ơn các em nhiều!
      Các anh chị sẽ thường xuyên liên lạc với Thầy Cô và T.A,P.L.Mong cả nhà luôn bình an và vui khỏe!
      Thương mến.

      Xóa
  7. Chào tác giả tc11!
    Bài viết về tình bạn của tác giả tôi đọc nhiều lần vẫn có cảm xúc như lần đầu mới đọc.Tôi rất thích tình cảm mà tác giả và bạn bè dành cho nhau tuy mọi người đều không còn trẻ nữa.Trân trọng!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Rất vui và cảm ơn những tình cảm tốt đẹp mà Ng.A SG đã dành cho tc cũng như cho trang SP.Mong sẽ biết nhiều thông tin hơn về Ng.A.Thân ái!

      Xóa
  8. xuan Đaì ,khoa 11.14:48 16 tháng 6, 2012

    '" Tinh ban se nhan doi niem vui ,va chia di mot nua noi buon " phai ko TC ?rat tran trong,vi the chung ta vui va gap nhau khi con co the.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. "Tình bạn sẽ nhân đôi niềm vui và chia đi một nửa nổi buồn!"
      Cảm ơn Xuân Đài đã góp hương cho bông hoa tình bạn thêm dịu dàng và đằm thắm.
      Hẹn gặp nhau vào 1.7 nhé!Thân ái!

      Xóa
  9. "Dẫu có nhiều sự khác nhau như thế nhưng chúng ta không khỏi xúc động khi một buổi sáng bên góc phố nhỏ với cốc cà phê đen mang nhiều hương vị ngọt, đắng lẫn lộn, ta chợt nhớ đến những giây phút vô tư đùa vui với bạn bè mỗi giờ giải lao; tiếng lách tách điểm giờ của chiếc đồng hồ trong không gian im lặng của mỗi giờ học, ta cảm nhận sự đồng điệu"
    Tặng Mẹ đoạn viết này. Bài viết của Mom khá ấm áp, sâu sắc. Tình bạn trong bài viết có mang màu sắc của cuộc sống đa chiều; có mang sự sâu sắc của tình bạn tìm lại sau nhiều năm; có cảm xúc của tình người và chân thành của "ngôn ngữ" tự sự.
    Xin chúc mừng Mom và các cô chú, các bác đã có dịp gặp nhau sau bao năm. Chúc tất cả gia đình cự Giáo sinh spqn sẽ luôn tìm về với tình bạn để chia sẻ những điều "cần nhất" trong cuộc sống.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn lời chúc mừng ấm áp của H.Nh gửi đến các cô chú.Cảm ơn những đồng cảm về tình bạn trong cuộc sống mà H.Nh đã chia sẻ.Mong H.Nh vẫn mãi là một người bạn tốt của những người bạn,là một thầy giáo có tâm như những người Thầy...
      Thanks alot!

      Xóa
  10. Một bài viết hay và ý nghĩa.Mình rất thích bài viết này của T.C!Cảm ơn bạn!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn P.B nghen,1.7 này có vào không?Đã liên lạc với Kim Cúc chưa?TC vẫn không quên những kỷ niệm ngày xưa của lớp mình...nhớ lắm...nhất là những đêm văn nghệ ở trường cùng Cườm,Cho,Cần,An,Bình,Ng.Anh,Cúc...và nhiều nhiều nữa.Giờ làm sao tìm lại được đây???
      Nhớ nhiều!

      Xóa
    2. Cảm ơi mình đã liên lạc với Cúc rồi,đang ở bệnh viện Qui Nhơn,bệnh cũng khá nặng.Trần hữu An,Ng.Bình,Huỳnh Ngọc ái,Bùi văn Anh,Nguyễn Bốn,Phạm Anh...cũng đã liên lạc được,mình sẽ cố gắng liên lạc thêm ở ngoài này xem sao?Trong đó thế nào rồi,cố gắng nhé.Thân!

      Xóa
    3. Bé ơi,mình sẽ gọi điện cho bạn và nói chuyện nhiều hơn vào sáng ngày mai.
      Vậy nhé,thân ái!

      Xóa

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...