Thứ Ba, 30 tháng 8, 2011

Họp Mặt Cựu GS SPQN vùng Nam Cali, Hoa Kỳ

SPQN vừa nhận được bài viết của anh Lê Huy, tường trình nhanh về buổi họp mặt thường niên lần thứ 20 của tập thể CGS SPQN vùng Nam Cali, ngày 28/8/2011. Nhân dịp này Ban Liên Lạc CGS SPQN tại Viêt Nam xin chúc mừng Ban Chấp hành cùng toàn thể CGS SPQN vùng Nam Cali đã tổ chức thành công ngày hội rất hoành tráng, phong phú và thắm đậm tình Thầy Trò, Bằng hữu.


Sư Phạm Quy Nhơn Hải Ngoại
trong một ngày họp mặt tưng bừng (28/8/2011)
Lê Huy

Trước hết, chúng tôi xin trân trọng cám ơn và chân thành trao những Đóa Hồng Thật Tươi Thắm đến Quý Vị Quan Khách, Quý Vị Giáo Sư và Quý Cựu Giáo Sinh Sư Phạm Quy Nhơn từ khắp các tiểu bang ở Hoa Kỳ, từ quê nhà Việt nam và từ khắp nơi trên thế giới đã tề tựu về đây để được nhìn lại nhau, để được tay bắt mặt mừng, để được hàn huyên tâm sự trong nắng tươi gió mát… Và, không ai hết, chính chúng ta là những người đã thật sự tạo nên một Mùa Hè Rực Rỡ tại Little Saigon ở miền Nam Cali xinh đẹp này.

Và, tuy rất bận rộn nơi xứ người, nhưng với một tấm lòng quý mến nhau, với một nổ lực không mệt mỏi, chúng ta đã có được một ngày Họp Mặt thật tưng bừng, thật vui nhộn qua các tiết mục văn nghệ Cây Nhà Lá Vườn; và đặc biệt là có sự góp công góp sức của các cháu thanh thiếu niên / nhi đồng -- con cháu của chúng ta đã được sinh ra và lớn lên tại xứ người.   

Dưới đây là vài hình ảnh trong ngày Họp Mặt quý báu nói trên. 

Emerald Bay Restaurant – nơi họp mặt
Chào Mừng Ngày Họp Mặt
(xin nhấn vào "Đọc Tiếp" để xem thêm)

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

Cho Nhau - Thơ - Phương Dung


Cho nhau một chén rượu đào,
Hai, ba chén đắng. Bốn năm chén tình.
Nhớ xưa rũ giấc nguyên trinh,
Mà nay vàng võ cuộc tình chiêm bao.
Thuyền đời con sóng lao xao,
Thuyền tình một bến nao nao tấc lòng.
Vượt dòng con nước đục trong,
Vượt sông con nước đỏ lòng chơi vơi.
Chung vai nhẹ gánh nợ đời,
Chung tay đi trọn một trời gian nan.
Bên nhau chia giấc mộng vàng,
Chia nhau hơi ấm nồng nàn trẻ thơ.
Cho nhau môi mắt dại khờ,
Chia nhau hoạn nạn bên bờ ái ân.
Dẫu đời lắm nỗi phong trần,
Cho nhau một chút nghĩa ân không cùng…

Phương Dung – K11

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Cành hoa dại.

Irene.
Thân tặng các em học sinh lớp 5B năm học 76-77

         Mùa khai trường bắt đầu ! Nhìn những học sinh hớn hở đến trường trong niềm hân hoan bước vào năm học mới. Tôi thoáng chạnh lòng nghĩ đến lớp học sinh năm xưa …

Sáng chủ nhật,  mưa rả rích,  thức dậy trong sự thoải mái của một ngày nghỉ, sau một tuần lu bu với công việc: họp hành, giáo án, sổ sách, dạy dỗ …Tôi tung chăn bước ra khỏi giường đến bên cửa sổ thò đầu ra ngoài, hít một hơi thật sâu không khí trong lành buổi sớm mai. Trời đã bắt đầu se se  của những ngày chớm đông, tôi thấy hơi lành lạnh. Lấy hai tay ôm lấy vai, nhìn xuống đường phố. Cái thành phố biển nhỏ xíu như đang còn ngái ngủ không muốn thức dậy trong mưa. Có lẽ do mưa nên chú chim nào đó chẳng biết đi đâu cứ lòng vòng trên mấy tán lá hót ríu rít nghe cũng vui tai. Mấy cây bàng đang chuẩn bị chuyển mảu thay lá, mấy cây bằng lăng xanh sẫm lại lướt thướt trong mưa. Một cơn gió lùa qua, tôi rùng mình. Mưa vẫn rơi, đường phố vẫn đìu hiu. Một trận gió nữa ào đến mưa bắt đầu nặng hạt. Trong màn mưa, từ phía đầu đường, một người thấp bé đẩy khó khăn một chiếc xe đạp, bên trên chất một bao to kềnh. Một trận gió nữa nổi lên người và xe ngã chõng chơ … 
(xin nhấn vào "Đọc Tiếp" để xem thêm)

Trời vào thu, Việt Nam buồn lắm em ơi! (*)

(*) mượn tiêu đề trong một bài viết mới đây của nhà báo Đoan Trang...

Buồn quá đi!
xem những hình ảnh này trên Blog của Mai Thanh Hải, thương quá những em bé H'Mong trong một ngày thu ẩm ướt...

Rồi các em sẽ ra sao trong những ngày đông sắp đến hay những mùa đông sau này???

Các cháu bé người Mông ngồi bệt ăn xin, ngủ gật giữa trời mưa, trước cửa Công an Thị trấn Sa Pa (Lào Cai)
Ven đường cạnh Nhà thờ đá Sa Pa, đoạn lên Khu Du lịch Hàm Rồng
2 chị em và 1 bạn, trước cửa Trụ sở Công an Thị trấn Sa Pa
Ven đường cạnh Nhà thờ đá Sa Pa

Em bé này mới 5 tuổi
Em ngủ, chị ngủ và... bạn hàng xóm cũng ngủ
Những chú thích ảnh là của Bloger Mai Thanh Hải.
Xin xem thêm nguồn và toàn bài viết tại đây...

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

Bà Đầm Của Tôi

Viết theo chuyện kể lại của một bạn cựu GS SPQN.
Lê Du Miên

Từ khi “xa nghìn trùng” với Xuân, tôi như kẻ mất hồn. Tôi buông xuôi mọi thứ, người tôi rã rượi, người tôi bần thần như một cảm giác say rượu. Tôi đi đứng thất thểu, quần áo xốc xếch. Tôi nhớ Xuân quay quắt, tôi nhớ Xuân liên miên, mặc dù lúc nào tôi cũng cố tự an ủi mình, tự vỗ về, mơn trớn cái tự ái của mình “Ôi tiếc chi một kẻ vô tình. Tiếc chi một người con gái đang tâm quay lưng, bỏ quên bao nhiêu kỷ niệm êm đềm. Tiếc chi một kẻ bạc tình, phụ tình. Này Hoà ơi, con gái thiếu gì, nhơn nhởn trước mắt. Mày đâu đến nỗi tệ lắm đâu, chả lẽ không đủ sức để kiếm nổi một người …”. Lúc nào cũng thì thầm với chính mình như thế, nhưng cái “mình tôi” nó chẳng chịu nghe tôi, nên dạo đó tôi buồn, tôi buồn kinh khủng. Tôi với nàng ai buồn hơn ai?

Nàng về mạn ngược, tôi về mạn xuôi. Tôi dạy ở trường tiểu học Vạn Ninh được một niên khoá. Ở đây cuộc sống thầm lặng quá, cái thầm lặng như những hạt muối chà xát trên vết thương tôi làm nhức nhối ngày đêm. Tôi lơ là trong công việc, tôi bê bối trong những sinh hoạt thường ngày. Ban giám hiệu trường đôi lần khiển trách, cảnh cáo. Tôi bất cần, sa thải thì đã sao nào, vào lính là cùng, chết là cùng thôi …Cuối cùng tôi bị đẩy về vùng cao nguyên và tôi chợt thấy yêu bài hát “Phố núi cao, phố núi đầy sương …Anh khách lạ đi lên đi xuống. May mà có em, đời còn dễ thương …” Đúng như thế, may mà có em …Ở nơi đây tôi đã gặp nửa mình của tôi : nhà tôi bây giờ. 

(xin nhấn vào nút "Đọc Tiếp" để xem thêm)


Chiếc Cầu - Thơ - Đàm Khánh Hỷ

“ Qua cầu ngã nón trông cầu,
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu!”
Dạ sầu có thể là do   hai người yêu thương  nhau nhưng mỗi
người phải ở mỗi bên bờ xa cách. Muốn gặp nhau thì cần phải bắt
cầu, giống như Ngưu Lang - Chức Nữ cần đàn chim trời làm cầu
trong dịp Tháng Bảy mới  hội ngộ được.
Dạ  sầu  cũng có thể  một người qua được khỏi cầu, nhìn lại thấy
đằng  sau còn biết nhiêu người thân làm sao  qua  được khỏi cầu  đạt
đến bến bờ tự do, an toàn, thoải mái như mình.
“ Thương nhau cởi áo cho nhau,
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay!”
Tại sao chiếc cầu là chỗ để nêu ra cái cớ đánh  mất chiếc áo? Nếu
chiếc cầu biết nói, hay là nó không lặng thinh thì có tìm ra lý do
thực của sự mất chiếc áo hay không?

Chiếc cầu
 
Thân ai như chiếc cầu ngang,
Giơ lưng đón khách đi đàng qua sông.
Đôi bờ bên đục, bên trong,
Dẫu rằng trong, đục cũng dòng nước thôi.
Khôn ngoan, trí huệ thảnh thơi;
Si mê, tham, giận muôn đời khổ đau!
Qua cầu nhớ kẻ đi sau,
Nhớ lời, “Trọng Đạo, tôn Sư”  nên tài.
Thế gian đêm ngắn, mộng dài:
“Sông sâu chớ lội, đò đầy chớ qua!”
Xin đừng cách trở chia xa,
Đừng làm cầu sập, đừng cho đò chìm.
Phúc người cầu ván đóng đinh,
Thương ai mấy nhịp gập ghềnh cầu tre!
Xiết bao rộn rã đi về,
Chiếc cầu vẫn cứ một bề lặng thinh.

Đ. Khánh Hỷ

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

Hương Xưa - Thơ - Bạch Xuân Lộc

 Hương Xưa
 
Nuối tiếc ngày xanh đã qua mau,
Nhìn nhau chột dạ - bạc mái đầu,
Xuân trôi, Hạ vội đời hoa mộng,
Thu xám vàng mây, Đông buốt đau.
Tiếc chi một chút duyên năm cũ,
Mà vẽ nét sầu trong dáng thơ,
Ai để tình riêng trong quên lãng?
Ta tìm bằng hữu gợi hương xưa.
 
Bạch Xuân Lộc 20/08/2011

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2011

Chàng là ai - Nguyễn Hữu Thiết - Thanh Trúc

Đã lâu rồi trên trang chưa có thêm clip ca nhạc nào mới, hôm nay mời các bạn cùng nghe Thanh Trúc hát "Chàng là ai", nhạc phẩm đã lâu lắm rồi của Nguyễn Hữu Thiết... Nghe bài hát này SPQN liên tưởng đến mấy "chàng" không cùng nghề, cũng chẳng cùng quê... nhưng có lần đi qua đất Qui Nhơn, Bồng Sơn... mà chợt "phải lòng" vùng đất ấy; khiến mãi đến bây giờ vẫn còn ... lấn cấn, vấn vương... "Chàng" là ai???
Xin xem như một món quà gởi đến các thân hữu đã góp mặt với trang SPQN trong thời gian qua...

TA VỀ SOI LẠI BÓNG MÌNH - Thơ - Diệp Thế Thoại


 
Lê bước chân trần
Trên đường cô độc
Soi bóng mình giữa trầm mặc suy tư
Chỉ thấy trong tận cùng của tột đỉnh bơ vơ
Thất thểu một bóng dáng nàng Kiều
Với những cánh hoa tan tác

Những phong gấm rũ là
Cao tường kín cống
Dẫu không nhạt nhòa bỡi lớp bụi thời gian
Cũng lênh đênh như mây trôi bèo dạt
Nét tàn phai là quy luật của tồn sinh
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Cứ ôm trọn nỗi ngậm ngùi khi tóc đã hoa râm

Đứng lặng câm
Trên thảm rêu êm của hoang sơ tạo vật
Để quên đi nỗi khóc thầm
Và cả những khôn nguôi nỗi nhớ
Soi bóng mình giữa mây gió trăng sao
Hoa đồng cỏ nội
Chỉ thấy sừng sững một Nguyễn Du tóc bạc
Sợi khói thi ca mờ dấu bụi quan hà
Trời thì cao mà đất thì xa
Thời gian như bóng câu ngang qua cửa sổ
Một chút rượu nồng khi chiều chưa tắt nắng
Dẫu không chuếnh choáng hơi men
Cũng đủ ấm tình người...

Diệp Thế Thoại – K11

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

Thơ - Đông Oanh - Bánh Trung Thu Cho Em

 Bánh Trung Thu Cho Em

Bánh Trung Thu giờ không dành cho em
Mà chỉ cho Đại Gia và Thủ Trưởng
Một hộp bánh hai tháng lương của Mẹ
Chỉ mới nghe ai cũng phải giật mình!

Mỗi năm em chỉ ăn có một lần
Sao mọi người không chịu nghĩ đến em
Em đâu cần yến sào hay nho Mỹ
Cùng với chai rượi ngoại ở gần bên!

Em chỉ cần bánh ngon và chất lượng
Hợp vệ sinh cùng với chút từ tâm
Cho trẻ thơ em vui cùng bánh và trăng
Cho...Bố Mẹ không chạnh lòng khi mùa Thu đến...

Đông Oanh

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...