Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

Một Sớm Thu

BBT kính mến,

Xin được tự giới thiệu, tôi tên Lê Du Miên hiện đang sinh sống tại hạt Multnomah tiểu bang Oregon, không được hân hạnh học SP nhưng trước đây cũng hay lảng vảng chờ đợi ...ở trước cổng trường nên khi được một người bạn giới thiệu trang SPQN webblog tôi tìm vào ngay và đọc say mê. Trang web trình bày thật đẹp với nhiều đề mục hấp dẫn. Ngày xưa lúc còn trẻ thường ngẩn ngơ trước cổng trường, nay tóc đã hoa râm lại ngẩn ngơ theo từng bài viết, từng bài thơ, từng ý tưởng, từng hình ảnh minh hoạ của trang web, của các Thày Cô và các cựu GSSP thật hay và bổ ích. Nghĩ rằng mình ít nhiều cũng có chút "giao tình" với ...cổng trường, nên đánh liều gởi bài viết này tới BBT, xin BBT cho phép kẻ ngoại đạo này được bày tỏ lòng sùng kính của mình.

Cầu chúc sức khoẻ BBT cùng các Thày Cô và các cựu Gíáo Sinh. Chúc trang web luôn thăng tiến.

Trân trọng cám ơn BBT.

Kính,
Lê Du Miên

Một Sớm Thu

      Tôi thường hay check mail vào mỗi buổi sáng bên cạnh ly cà phê tự tay mình pha bốc khói. Tôi vẫn có thói quen thèm hơi hướm, một chút vị đắng của cà phê Việt Nam, dù cà phê Starbucks ở bên này cũng không tệ. Thói quen vậy mà, như người ta thèm hơi hám của nhau “lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi” hay nói theo kiểu bình dân học vụ là ghiền …
Mở hộp thư ra sáng nay vỏn vẹn chỉ có một lá với tựa đề  “Em Hát”. Tôi đọc lướt qua cái mail của nàng :” Nghe em vừa đàn vừa hát nè, em hát cho cơn xúc động …chìm xuống…”. Tôi mỉm cười tự  nghĩ “ gớm xúc động gì mà ghê thế …” Nàng gởi cho tôi hai bài hát . Tôi lê con chuột bấm vào cụm chữ “Chiếc Lá Cuối Cùng”, bài hát thứ  nhất. Tiếng đàn guitar dạo rồi lời ca vang lên :
đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang…”

...(nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

Nhớ về Nhị 5 - Khóa 11 ( 1972 – 1974)



Bùi Thị Kim Loan

*  Thân tặng các bạn Phương, Nhã, Nhân (anh chị em kết nghiã của mình).

Các bạn thân mến,

Mấy tuần trước đây, tình cờ mình đọc được bài Ngày Tháng Cũ của bạn Trần Thị Ren lớp Nhị 6 / Khóa 11 đăng trên trang SPQN này. Thêm nữa, mới đây mình lại được nói chuyện qua phone với bạn Nguyễn Hữu Tuất lớp Nhị 5 / Khóa 11 đang ở nam Cali. và, ngày 28 / 8 / 2011 sắp tới đây là ngày Họp Mặt Sư Phạm Quy Nhơn lần thứ 20 ở hải ngoại sẽ được tổ chức tại Little Saigon này.
Các lý do dồn dập quá gần gũi, quá thân thương nói trên đã thôi thúc mình phải viết chút ít gì đó về lớp Nhị 5 / Khóa 11 của mình, xem như là một việc gợi nhớ với nhau về  những chuyện cũ đã xa, quá xa rồi, phải không các bạn!?

Giáo sinh lớp Nhị 5 - K11
...(nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2011

Tuổi hai mươi.

Tuổi hai mươi.
Irene.
Tặng Thanh Cảm.

Sau một thời gian miệt mài với học sinh, với bảng đen phấn trắng …Chúng tôi rời Bồng Sơn bỏ lại sau lưng trường lớp vùng đất bom đạn chiến tranh trở về Quy Nhơn thăm nhà.
Buổi chiều Quy Nhơn nắng nhạt, Cảm nhẹ nhàng trong tà áo dài vàng, tôi dịu dàng trong chiếc áo dài màu hồng. Chúng tôi thướt tha dưới những hàng cây xanh rợp mát của con đường Cường Để.
* Em hai mươi tuổi em là nắng. Em hai mươi tuổi em là mưa …
...(nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Vài hình ảnh về các CGS SPQN khóa 5.

Hình ảnh được gởi đến từ chị Diệu Thơ - K5
Do phần chú thích của chị Diệu Thơ viết không dấu nên SPQN không dám... đoán mò để chuyển sang tiếng Việt có dấu, do vậy xin giữ nguyên đoạn thuyết minh của chị Diệu Thơ...

Nhóm CGS K5 tại Mỹ
(nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2011

HOÀI CẢM


*Viết tặng qúy thầy cô và bạn bè cũ của tôi ở trường Sư Phạm Quy Nhơn*.
Châu Thị Thanh Cảm



                                                      
Chiều Sài gòn với những cơn mưa chợt đến, chợt đi làm tôi nhớ da diết đến những cơn mưa dầm dề lê thê kéo dài từ sáng đến chiều, từ ngày này qua ngày khác ở quê hương ven biển miền Trung của tôi. Vùng đất nơi tôi lớn lên, nơi ươm mầm bao ước mơ, bao đam mê khát khao của thời tuổi trẻ, Quy Nhơn đầy nắng và gió thoảng mùi vị mặt chát của biển đã cho tôi biết thế nào là đi xa vẫn nhớ quê nhà. (nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

LÀM THƠ CHỈ ĐỂ TẶNG NGƯỜI - Thơ - Diệp Thế Thoại


LÀM THƠ CHỈ ĐỂ TẶNG NGƯỜI

Rằng nhiều vật chất là giàu(!?)
Tuy đơn giản vẫn nhuộm màu nhân sinh
Bấy lâu ta vẫn vô tình
Làm thơ tích lũy để dành tặng em
Muôn ngàn nhịp đập con tim
Theo dòng suy tưởng cổ kim rối bời
Thơ ta vốn chỉ là lời
Không mài không dũa xin mời em xem:
Này lời đã thức nhiều đêm
Này lời ấu trĩ yếu mềm khó nghe
Này lời ngõ ý rụt rè

Này hơi men rượu lè nhè vô duyên
Ta vào điệp khúc triền miên
Để quên muôn nỗi niềm riêng cuộc đời...

Em, người đi qua đời tôi
Tôi làm thơ để tặng người, người ơi...

T.DIỆP

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

Tìm Bạn

Bạn bè Nhị 2, K11, niên khóa 72-74 mong tìm tin tức của bạn Nguyễn thị Minh Đề, trước ở thị trấn Diêu Trì. Sau thời gian nghỉ dạy Minh Đề có mở một trường Mẫu Giáo dân lập tại nhà... Bạn bè xa gần có ai biết Minh Đề xin nhắn giúp và liên lạc với địa chỉ spqn1962@gmail.com . Chân thành cám ơn.


Người nhắn : Nguyễn Thị Phương Dung, Phạm Đính, Võ Bá Đài, Trần Đại.

Thứ Năm, 18 tháng 8, 2011

Trăng Khuyết...


“ Anh ngỏ lời yêu em, vào một đêm trăng khuyết.
Để bây giờ thầm tiếc, một vầng trăng không tròn !
Tôi ở Phú Yên, anh ở Quy Nhơn, hai đứa biết nhau từ khi tôi ra Quy Nhơn học trường Sư phạm. Ngày đầu tiên, bước vào lớp, gặp anh, với cái dáng cao gầy, nụ cười hiền hòa, sao mà dễ thương thế !
Hồi đó, trong lớp học, anh ngồi bàn sau tôi, anh thường hay nghịch, lấy nắp bút máy pilot cài vào tóc tôi, giờ Tâm lí giáo dục, Thầy Hỷ gọi tôi đọc bài, tôi đứng lên, mái tóc tung bay, nắp bút cũng đung đưa, cả lớp cười òa. Thầy giáo ngạc nhiên: “chuyện gì mà vui dữ vậy? ”.
Một lần, giờ ra chơi, tôi đứng trên hành lang, đặt tay lên lan can. Anh bỗng đến bên tôi:
- Sao em không xuống sân chơi với bạn cho vui?
- Em không được khỏe.
...(nhấn Đọc Tiếp để xem thêm)

Cho tôi một bông hồng.


Giang Lam.
Những ngày còn bé, chị em tôi thường theo mạ (*) lên chùa lễ Phật vào những tối rằm hay mồng một hoặc giao thừa. Lúc đó tôi nhút nhát lắm nên đi đâu cũng sợ, cứ nắm lấy tà áo dài của mạ, thấy vậy mạ tôi bảo:
- Con đừng sợ cứ mạnh dạn lên.
Nhưng đâu cũng vào đấy! Tôi cứ quấn bên chân và vân vê tà áo dài của mạ.
Tôi lớn dần, đã là cô thiếu nữ mặc chiếc áo dài trắng đi chùa với mạ lễ Phật, đọc kinh Sám Hối.
Hai năm học Sư phạm vẫn đều đặn theo mạ đi chùa. Rồi tôi ra trường đi dạy, không còn thường xuyên nhưng dịp Tết hoặc hè tôi lại theo mạ đi lễ.
Khi ba tôi qua đời, lúc này tôi đã có gia đình nhưng tôi vẫn ở bên mạ và tôi vẫn giữ thói quen ấy.
Thời gian trôi qua, mạ già đi, mắt mạ tôi yếu dần, tôi lại đi chùa với hai cô con gái còn mạ ở nhà niệm Phật nhưng vẫn cứ hỏi thăm:
- Hôm nay, chùa có đông không con ?

Mẹ - Thơ - Đông Oanh


Nhân mùa Vu Lan, Đông Oanh gởi đến một bài thơ ngắn về Mẹ, xin chuyển đến các bạn như một cánh thiệp mùa Vu Lan, cầu chúc an lành đến tất cả...

Mẹ

Suốt một đời vất vả
Cho gia đình bằng an
Mẹ như sen thơm ngát
Tỏa hương khắp nhân gian

Đông Oanh

LinkWithin

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...